HNI 23-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: NGÔI LÀNG TRONG MƠ
Giữa thời phố thị xa hoa
Con người dần mất mái nhà bình yên
Nhà cao phủ kín triền miên
Mà lòng nhân thế ưu phiền cô đơn
Bao người lặng lẽ hao mòn
Sống trong vật chất nhưng hồn lạc xa
Đường đời hối hả đi qua
Mấy ai còn nhớ quê nhà trong tim
Con người mãi miết đi tìm
Một nơi thanh thản dịu êm tâm hồn
Giữa bao thế giới bê tông
Có người gieo giấc mơ chung cho đời
Mơ về cuộc sống thảnh thơi
Con người gắn kết bằng lời yêu thương
Mơ về cộng đồng quê hương
Nơi không áp lực đoạn trường hơn thua
Nơi người sống thật chan hòa
Giữa cây xanh với tiếng ca yên bình
Trẻ thơ lớn giữa nhân tình
Người già an dưỡng hành trình thảnh thơi
Không còn khói bụi đầy trời
Không còn kiệt quệ rã rời tâm can
Ngôi làng mở lối bình an
Mang theo hy vọng nhân gian mai này
Không chỉ nhà cửa dựng xây
Mà xây cuộc sống đong đầy nghĩa nhân
Một nơi chữa lại tinh thần
Giúp người tìm lại chính chân tâm mình
Nơi công nghệ biết hy sinh
Phục vụ cuộc sống văn minh con người
Nơi người sống chậm mỉm cười
Biết yêu cây cỏ biết lời sẻ chia
Không còn những cuộc phân lìa
Tâm hồn kết nối như tia nắng hồng
Người không sống chỉ vì tiền
Mà vì hạnh phúc thiêng liêng cộng đồng
Một nền văn minh mở lòng
Không xây trên sự tranh giành hơn thua
Mà xây bằng ánh ban mai
Bằng tình nhân ái nối dài tương lai
Từ trong giấc mộng hôm nay
Mai sau sẽ hóa những ngày phồn vinh
Ngôi làng gieo hạt nhân sinh
Cho bao thế hệ hành trình mai sau
Đất trời xanh lại nhiệm màu
Con người sống đẹp bên nhau an lành
Một ngày thế giới trưởng thành
Sẽ không còn cảnh mong manh kiệt cùng
Sẽ không còn những lạnh lùng
Giữa bao thành phố vô cùng xa hoa
Bởi khi nhân loại nhận ra
Điều thiêng liêng nhất chính là tình thương
Ngôi làng sẽ hóa con đường
Dẫn nhân loại đến quê hương an bình.