HNI 29/7
Bài thơ: Chương 44. Truyền lại ngọn lửa cho thế hệ sau
Đời người như một ngọn đèn,
Soi đường phía trước, thắp lên niềm tin.
Ánh sáng sẽ mãi trường sinh,
Khi trao ngọn lửa cho mình mai sau.
Đừng giữ tri thức riêng đâu,
Hãy đem chia sẻ nhịp cầu tương lai.
Một lời chỉ dạy hôm nay,
Có khi đổi cả tháng ngày một người.
Thế hệ tiếp bước cuộc đời,
Cần người dẫn lối bằng lời chân tâm.
Không bằng mệnh lệnh âm thầm,
Mà bằng gương sáng bao năm vun bồi.
Dạy con biết sống làm người,
Biết yêu Tổ quốc, biết cười sẻ chia.
Biết nâng người lúc gian nguy,
Biết gìn đạo nghĩa khắc ghi trong lòng.
Ngọn lửa chẳng tự cháy hồng,
Cần người gìn giữ, vun trồng mỗi ngày.
Từ bao việc nhỏ hôm nay,
Sẽ thành sức mạnh dựng xây mai sau.
Có người truyền chữ, truyền tài,
Có người truyền chí vượt hoài khó khăn.
Có người truyền cả nghĩa nhân,
Để bao thế hệ thêm phần vững tin.
Đừng để tri thức ngủ yên,
Đừng để kinh nghiệm lặng im theo đời.
Hãy trao bằng cả nụ cười,
Bằng tình yêu lớn dành người kế sau.
Mai này dù ở nơi đâu,
Hạt mầm hôm ấy sẽ màu xanh tươi.
Từ bao bàn tay một thời,
Nở thành rừng lớn cho đời vươn cao.
Người đi, ngọn lửa còn trao,
Sáng trong nhân thế biết bao nghĩa tình.
Một đời gieo hạt hy sinh,
Muôn đời gặt