HNI 24/07/2026 - B18 🌺

BÀI THƠ : CHƯƠNG 37: TẦM NHÌN ĐẾN NĂM 2050

Bài thơ: Khát vọng 2050

Năm mươi năm chẳng phải là xa,

Nếu hôm nay ta dám bước qua.

Bỏ đi lối cũ đầy e ngại,

Đón lấy tương lai nở ngàn hoa.

AI thắp sáng những miền tri thức,

Công nghệ xanh vun đắp ngày mai.

Con người giữ trái tim nhân ái,

Dẫn đường đổi mới vững tương lai.

Những thành phố rực màu ánh sáng,

Giao thông thông minh nối muôn nơi.

Giáo dục mở cánh cửa hy vọng,

Đưa bao thế hệ đến chân trời.

Doanh nghiệp lớn bằng niềm tin thật,

Không chỉ giàu bằng những đồng tiền.

Giá trị tạo từ bao sáng tạo,

Lan tỏa khắp mọi miền bình yên.

Người nông dân cùng AI canh tác,

Mùa vàng thêm trĩu hạt yêu thương.

Bác sĩ dùng công nghệ cứu chữa,

Sức khỏe trao khắp mọi nẻo đường.

Thế giới chẳng còn nhiều khoảng cách,

Biên giới dần nối nhịp sẻ chia.

Khoa học cùng lòng người hội tụ,

Dựng xây hạnh phúc khắp sơn khê.

Nhưng tương lai không tự tìm đến,

Chỉ dành cho người biết đổi thay.

Mỗi ý tưởng là một hạt giống,

Ươm mầm cuộc sống đẹp từng ngày.

Hai không năm mươi đang vẫy gọi,

Khởi nguồn từ chính phút giây này.

Dám nghĩ lớn, dám làm, dám tiến,

Viết nên trang sử của ngày mai.

Đừng đứng nhìn thời gian lặng lẽ,

Hãy cùng nhau kiến tạo tương lai.

Bởi tầm nhìn là ngọn hải đăng,

Soi đường dân tộc vươn tầm cao.

Đến năm 2050 rực sáng,

Việt Nam cất cánh giữa năm châu.

Bằng trí tuệ, niềm tin và khát vọng,

Muôn thế hệ tiếp bước dài lâu.