27/08/2026 VU LAN – XIN ĐỪNG ĐỂ YÊU THƯƠNG CHỈ CÒN LÀ “GIÁ NHƯ” Có những ngày trong năm, ta không cần một món quà đắt tiền hay những lời nói hoa mỹ. Chỉ cần được ngồi bên mẹ, nghe cha hỏi một câu quen thuộc, hay nhìn thấy những người thân yêu vẫn bình an, lòng ta đã thấy đủ đầy. Vu Lan chính là một mùa như thế – mùa nhắc mỗi người trở về với hai chữ biết ơn. Trải qua bao thế hệ, Vu Lan không chỉ là một ngày lễ của Phật giáo mà còn trở thành nét đẹp văn hóa, nhắc con người về đạo hiếu và tình thân. Đó là dịp để ta nhớ đến cha mẹ – những người đã dành cả cuộc đời âm thầm yêu thương, chở che và hy sinh cho con. Ngày còn nhỏ, bàn tay mẹ là nơi ta nắm lấy khi sợ hãi. Bờ vai cha khiến ta luôn cảm thấy mình được bảo vệ. Rồi khi trưởng thành, ta rời mái nhà, có công việc, những cuộc hẹn và những ước mơ riêng. Cuộc sống càng bận rộn, ta càng dễ quên rằng phía sau cánh cửa nhà vẫn có người mong ngóng ta trở về. Vu Lan đến, hãy cho mình một khoảng lặng. Hãy hỏi: “Cha mẹ hôm nay có khỏe không?” Hãy nhìn những nếp nhăn trên trán mẹ, những sợi tóc bạc trên đầu cha và nhận ra rằng thời gian chưa bao giờ đứng yên. Hình ảnh những bông hồng cài trên ngực áo mỗi mùa Vu Lan luôn gợi nhiều xúc động. Bông hồng đỏ là niềm hạnh phúc của những người còn cha mẹ; những màu hoa khác nhắc ta về sự mất mát của những ai đã không còn đủ đầy tình thân. Bởi vậy, Vu Lan không chỉ để nói lời yêu thương, mà còn nhắc chúng ta hãy yêu thương khi còn có thể. Hiếu kính đôi khi không nằm ở những món quà lớn. Đó có thể là một cuộc điện thoại khi ta ở xa, một bữa cơm có đủ mặt gia đình, một câu hỏi “Mẹ có mệt không?”, hay đơn giản là ngồi bên cha và kiên nhẫn nghe ông kể lại một câu chuyện cũ. Cha mẹ có thể không cần chúng ta báo đáp bằng những điều lớn lao. Điều họ mong mỏi đôi khi chỉ là sự hiện diện của người con mà họ đã dành cả đời để yêu thương. Vì thế, đừng chỉ yêu thương trong mùa Vu Lan. Hãy gọi cho cha mẹ khi hôm nay chẳng phải ngày lễ. Hãy về nhà khi còn có thể. Nếu mẹ vẫn còn ở đó, hãy ôm mẹ thật lâu. Nếu cha vẫn còn ngồi bên, hãy ngồi xuống cạnh cha thêm một chút. Bởi Vu Lan rồi sẽ qua, thời gian vẫn tiếp tục trôi. Và có những người, một khi đã rời xa, ta không thể gặp lại họ ngoài những giấc mơ. Đừng để yêu thương chỉ còn là hai chữ “giá như”.

Hãy yêu thương khi còn có thể, hãy trở về khi còn có nơi để trở về. Bởi trên hành trình dài của cuộc đời, gia đình vẫn luôn là nơi có những người thương ta nhất – và chưa bao giờ đòi hỏi ta phải trả ơn.