HNI 28 - 08

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: VẬT CHẤT LÀ GÌ?

 

Vật chất chẳng phải điều xa,

Không riêng hình khối, chẳng là sắc hương.

Từ trong vũ trụ mênh mang,

Đến từng hạt nhỏ, từng hàng tồn sinh.

 

Không do ý nghĩ tạo hình,

Không vì ta biết mà mình mới sinh.

Dù người nhận thức hay không,

Vật chất vẫn cứ vận động không ngừng.

 

Ngàn sao lặng lẽ trên không,

Hành tinh, sông núi, cánh đồng, biển khơi.

Hạt mầm bé nhỏ trong đời,

Đều mang dấu vết của nơi tồn mình.

 

Vật chất tồn tại khách quan,

Không theo mong muốn, chẳng cần chủ quan.

Con người nhận biết thế gian,

Bằng qua giác quan, bằng ngàn tư duy.

 

Nhưng điều quan trọng hơn là:

Vật chất luôn biến đổi qua tháng ngày.

Không gì đứng mãi một nơi,

Sinh ra, chuyển hóa, rồi rời dạng xưa.

 

Lửa thành tro, nước thành mây,

Đá mòn theo gió, lá cây úa vàng.

Cái này chuyển hóa sang ngang,

Để thành hình thái, trạng mang khác rồi.

 

Vật chất vận động không ngơi,

Là nền của cả cuộc đời chúng ta.

Từ trong tự nhiên bao la,

Đến đời xã hội, đến ta mỗi ngày.

 

Hiểu về vật chất từ đây,

Là nhìn thế giới bằng đầy tỉnh tâm.

Không đem ý muốn âm thầm,

Thay cho sự thật khách quan của đời.

 

Khi ta hiểu đúng muôn nơi,

Ta không áp đặt những lời chủ quan.

Biết rằng thế giới khách quan

Có quy luật vận hành, có ngàn đổi thay.

 

Vật chất – nền tảng nơi này,

Cho ta một cách nhìn đầy thực chân.

Hiểu rồi, nhận thức sẽ gần

Với điều đang có, với phần thực tiễn.

 

Đừng nhìn thế giới bằng riêng

Điều ta mong muốn, điều mình nghĩ suy.

Hãy nhìn sự vật đang đi,

Trong dòng vận động, chuyển di không ngừng.

 

Từ đây mở lối tư duy,

Hiểu rằng thế giới chẳng tùy ý ta.

Vật chất tồn tại bao la,

Khách quan, vận động – đó là nền chung.

 

Hiểu điều giản dị vô cùng:

Muốn thay đổi thực tại, cùng thực hành.

Không đi ngược lại quy luật,

Mà tìm quy luật để thành công hơn.