HNI 30/8

BÀI THƠ – CHƯƠNG 45: VIỆT NAM – TẦM NHÌN CHO THẾ HỆ TƯƠNG LAI

Việt Nam – một dải non sông,

Bao đời gìn giữ trong lòng cha ông,

Từ trang lịch sử cha ông,

Ta mang khát vọng nối dòng tương lai.

Hôm nay đứng giữa thời đại,

Thế giới chuyển mình từng ngày rất nhanh,

Công nghệ mở những trời xanh,

Nhưng người làm chủ vẫn là con người.

Tương lai bắt đầu từ người trẻ,

Từ những ước mơ cháy lửa trong tim,

Từ niềm tin, từ khát vọng,

Từ bàn tay dám dựng xây ngày mai.

Hãy trao thế hệ tương lai

Một nền giáo dục mở khai trí người,

Cho em được học, được cười,

Được quyền sáng tạo, được đời ước mơ.

Hãy trao một đất nước xanh,

Rừng xanh, biển sạch, đồng xanh bốn mùa,

Dòng sông trong những chiều mưa,

Bầu trời trong trẻo đón đưa bình minh.

Hãy xây một xã hội văn minh,

Nơi người tài được trọng, người hiền được yêu,

Nơi công bằng chẳng nói nhiều,

Mà bằng hành động sớm chiều dựng xây.

Hãy xây Việt Nam của ngày mai,

Một Việt Nam mạnh bởi trí tài dân ta,

Một nền kinh tế vươn xa,

Một nền công nghệ mở ra cơ hội.

AI có thể thay đổi thế giới,

Nhưng không thay được trái tim con người,

Máy có thể tính muôn đời,

Nhưng tình yêu chẳng thể rời con tim.

Vì vậy tương lai đi tìm

Không chỉ trí tuệ, mà tìm nhân tâm,

Không chỉ giàu có, thành công,

Mà cần hạnh phúc, cộng đồng bình an.

Việt Nam cần những con người

Dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám đi,

Dám mang trí tuệ Việt Nam

Góp vào thế giới những điều tốt hơn.

Từ làng quê đến phố phường,

Từ miền núi tới đại dương xa xôi,

Mỗi người một ước mơ thôi,

Cùng chung một hướng, đất trời vươn lên.

Mai này thế hệ lớn lên,

Sẽ nhìn về những tháng năm hôm nay,

Và hỏi: “Cha mẹ đã làm gì

Để trao tương lai này cho chúng con?”

Ta không để lại những lời,

Mà trao hành động, trao đời niềm tin,

Trao một đất nước văn minh,

Trao nền tảng vững cho mình mai sau.

Năm tháng có thể qua mau,

Nhưng tầm nhìn lớn sẽ còn dài lâu,

Một dân tộc biết nghĩ sâu,

Biết vì thế hệ mai sau dựng đời.

Việt Nam, hãy bước lên thôi,

Mang theo trí tuệ, tình người, niềm tin,

Dựng xây một đất nước mình,

Hùng cường, nhân ái, văn minh