HNI 02-9
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: HIỂU MÌNH ĐỂ SỐNG AN NHIÊN
Có những ngày lòng ta mỏi mệt
Mà chẳng hay vì cớ tại đâu
Ngoài kia vẫn những nhịp cầu
Trong lòng lại thấy một màu chơi vơi
Có khi chỉ một lời thôi
Cũng làm nước mắt đầy vơi trong lòng
Có khi chẳng muốn nói cùng
Chỉ mong được sống giữa vùng lặng yên
Cảm xúc chẳng phải lỗi mình
Buồn vui, giận dữ đều tình con người
Đừng vì một phút chơi vơi
Mà đem phán xét cả đời của ta
Hãy ngồi lại, hãy nhìn ra
Trong lòng mình có điều gì đang lên
Một cơn giận, một nỗi phiền
Hay là cơ thể đã quên nghỉ ngơi
Đừng vội trách cứ bản thân
Đừng đem khuyết điểm biến thành nỗi đau
Một lần thất bại hôm nào
Không làm ta trở thành người thất bại
Một câu nói lỡ hôm nay
Có thể sửa lại bằng ngày mai sau
Sai thì nhận, đau thì đau
Nhưng đừng giữ mãi những câu tự mình
Suy nghĩ đến rồi lại đi
Không phải điều nghĩ đều là đúng đâu
Khi lòng đang quá u sầu
Hãy nhìn sự việc từ đầu mà xem
Điều ta nghĩ có chắc không?
Hay là cảm xúc khiến lòng lệch đi?
Một người chẳng nói điều gì
Không đồng nghĩa họ khinh khi chúng mình
Học cách dừng lại một giây
Trước khi nóng giận, trước ngày buông câu
Một hơi thở thật dài sâu
Có khi giữ được tình nhau cả đời
Hãy nghe cơ thể của mình
Khi mệt thì nghỉ, khi đau hãy dừng
Đừng luôn ép buộc bản thân
Phải luôn mạnh mẽ, phải luôn hoàn thành
Có ngày ta thấy rất vui
Có ngày yếu đuối, ngậm ngùi trong tim
Đời người đâu phải bình yên
Mãi không có những ưu phiền ghé qua
Quan trọng chẳng phải tránh xa
Mà là biết cách bước qua thế nào
Khi lòng chất chứa lao xao
Hãy tìm người đáng tin nào sẻ chia
Đừng ôm tất cả riêng mình
Một lời tâm sự chân tình nhẹ hơn
Có khi chẳng cần lời khuyên
Chỉ cần ai đó ngồi bên lắng nghe
Hãy thương chính bản thân mình
Như thương một đứa trẻ từng sai trong đời
Khi buồn hãy nói: “Không sao,
Mình còn cơ hội bắt đầu ngày mai.”
Tự thương không phải nuông chiều
Mà là nhìn đúng những điều chưa hay
Biết mình còn thiếu điều gì
Rồi từng bước nhỏ sửa đi mỗi ngày
Mỗi đêm hãy hỏi chính mình
“Hôm nay ta đã sống tình thế nao?”
Điều gì khiến trái tim đau?
Điều gì khiến bước chân vào bình yên?
Hiểu mình chẳng phải một đêm
Mà là hành trình đi tìm chính ta
Càng nhìn sâu xuống lòng mình
Càng thêm hiểu biết, càng bình an hơn
Khi ta hiểu được cơn buồn
Ta không còn chạy theo luôn nỗi buồn
Khi ta hiểu được cơn giận
Ta không để giận dẫn đường hành vi
Khi ta hiểu được lo âu
Ta biết tìm cách bắt đầu tháo gỡ
Khi ta hiểu được chính mình
Ta không còn sống chỉ vì ánh nhìn
Cuộc đời vẫn có đúng sai
Có thành công, có những ngày thất bại
Nhưng ta vẫn bước ngày mai
Bằng tâm tỉnh thức, bằng lòng bao dung
HIỂU MÌNH ĐỂ SỐNG NHẸ NHÀNG
HIỂU NGƯỜI ĐỂ BIẾT YÊU THƯƠNG NHIỀU HƠN
HIỂU TÂM ĐỂ GIỮ BÌNH YÊN
HIỂU ĐỜI ĐỂ SỐNG VỮNG VÀNG HƠN XƯA.