02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 13 ĐỪNG ĐỂ MỨC SỐNG ĐI TRƯỚC TÀI SẢN Lương tăng, chớ vội mừng vui, Đừng đem tiền mới đổi đời xa hoa. Hôm nay sắm sửa cửa nhà, Ngày mai gánh nợ đi qua tháng ngày. Thu cao, nếu chi cũng cao, Bao nhiêu tiền đến cũng vào rồi ra. Xe sang, điện thoại, nhà hoa, Nhưng trong tài khoản chẳng qua còn gì. Mức sống cứ bước từng khi, Tài sản đứng lại, có gì đáng lo. Ngoài kia vẻ rất tự do, Bên trong vẫn phải co ro vì tiền. Giàu đâu bởi chiếc xe sang, Mà do tài sản ngày càng lớn lên. Đừng đem thu nhập mua thêm, Những điều chỉ khiến túi tiền vơi đi. Khi lương tăng, hãy nghĩ suy, Giữ cho chi phí đừng đi quá gần. Phần dư hãy để dành dần, Góp vào tài sản, dựng nền tương lai. Hôm nay bớt một cuộc vui, Ngày mai thêm một khoảng đời thảnh thơi. Không cần sống quá thiệt thòi, Chỉ cần đừng để cuộc đời chạy theo. Tiền tăng, hãy để tài theo, Tài sản tăng trước, mức theo sau mình. Đó là cách sống thông minh, Không đem ngày tháng đổi thành nợ vay. Có thêm thu nhập mỗi ngày, Đừng xem đó cớ để thay đổi mình. Một phần vun đắp tài sinh, Một phần nâng vốn, một phần nghỉ ngơi. Biết đủ không có nghĩa nghèo, Mà là làm chủ những điều trong tay. Hưởng vui vẫn phải tính ngày, Để niềm vui chẳng đổi thay bình yên. Đừng vì ánh mắt người ngoài, Mà đem tương lai đổi lấy hào nhoáng. Mỗi người một cảnh giàu sang, Quan trọng tài sản ngày càng vững hơn. Mức sống vừa phải, lòng an, Tài sản tích lũy, gian nan bớt nhiều. Hôm nay chẳng cần thật nhiều, Chỉ cần giàu lên theo chiều dài năm. Thu nhập tăng, giữ âm thầm, Khoảng cách tích lũy mới làm nên ta. Một đời chẳng bởi xa hoa, Mà do biết giữ để mà tiến lên. Đừng để mức sống đi nhanh, Bỏ xa tài sản, bỏ mình phía sau. Biết dành, biết giữ, biết trao, Tự do sẽ đến ngọt ngào mai sau.