03/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 26 TÀI SẢN Ở TRONG MÌNH Của nào quý nhất trên đời, Chẳng nằm trong két, chẳng nơi bạc vàng. Mà trong trí tuệ vững vàng, Trong đôi tay biết làm ra giá trị. Tiền rồi có lúc hao đi, Nhà rồi có lúc, thị phi đổi dời. Nhưng khi còn sức, còn người, Còn tri thức, vẫn có nơi bắt đầu. Kỹ năng chẳng tự trên trời, Mà do học hỏi, do thời gian rèn. Mỗi ngày giỏi một chút thêm, Ngày sau năng lực lớn lên từng phần. Có người chẳng có nhiều tiền, Nhưng mang kiến thức, mang niềm say mê. Đi đâu cũng tạo được nghề, Ở đâu cũng có thể về dựng xây. Sức khỏe cũng chính tài này, Để ta làm việc tháng ngày bền lâu. Giữ thân chẳng phải chuyện đâu, Mà là gìn giữ cây cầu tương lai. Uy tín càng quý hơn vàng, Một lần gây dựng, tháng năm mới thành. Giữ lời, sống thật, làm nhanh, Để người tin cậy, để dành niềm tin. Niềm tin chẳng bán được tiền, Nhưng là tài sản nối liền người ta. Một khi đã có chữ “tâm”, Bao nhiêu cơ hội tự tìm đến nhau. Đừng chỉ lo giữ tiền đâu, Hãy lo nâng giá trị mình mỗi ngày. Tiền kia có thể hao gầy, Năng lực càng luyện càng đầy trong ta. Học thêm một kỹ năng là, Mở thêm một cửa cho ta bước vào. Đọc thêm một cuốn sách sâu, Là thêm một cách nhìn sau cuộc đời. Thất bại có thể mất rồi, Nhưng bài học vẫn ở nơi chính mình. Tiền mất có thể kiếm sinh, Nếu còn năng lực, còn mình dựng xây. Đừng mong giàu chỉ một ngày, Hãy mong mình giỏi mỗi ngày một hơn. Khi năng lực đã vững bền, Thu nhập tự khắc có thêm đường vào. Tài sản lớn nhất là sao? Là khi mất hết vẫn vào lại đời. Hai bàn tay trắng mà thôi, Nhưng mang theo được một trời khả năng. Tri thức soi bước vững vàng, Kỹ năng mở lối, gian nan chẳng sờn. Sức khỏe là gốc trường tồn, Uy tín là vốn lớn hơn bạc tiền. Tiền có thể đến rồi đi, Nhưng điều ta giỏi chẳng vì mất đi. Hãy luôn vun đắp chính mình, Đó là tài sản theo mình suốt đời.