05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 43
MỘT GIỜ ĐẦU TIÊN CHO TƯƠNG LAI
Bình minh hé cửa ngoài hiên,
Một giờ lặng lẽ gọi miền ước mơ.
Khi đời còn ngủ say chờ,
Ta đem một giờ vun bờ tương lai.
Một giờ chẳng có bao dài,
Nhưng gom kỷ luật thành ngày đổi thay.
Đừng đem buổi sớm hao gầy,
Vào bao xao động kéo ngày trôi nhanh.
Mở trang sách, đón trời xanh,
Cho tâm một khoảng trong lành trước tiên.
Học thêm một chữ, một miền,
Mỗi ngày góp lại thành nên trí người.
Rèn thân cho khỏe, cho tươi,
Để mang sức sống đi qua tháng ngày.
Rồi đem mục tiêu hôm nay,
Viết thành kế hoạch dựng xây đường dài.
Một giờ dành trọn tương lai,
Không mua được bởi bạc tài ngoài kia.
Đó là vốn quý của ta,
Đầu tư lặng lẽ để mà lớn lên.
Ngoài kia vạn nẻo bon chen,
Trong ta vẫn giữ một miền bình tâm.
Biết mình muốn đến nơi nào,
Thì từng phút nhỏ góp vào đường đi.
Ngày mai chẳng đến tức thì,
Nó từ hôm trước bước đi cùng mình.
Một giờ tỉnh thức bình minh,
Có khi thay đổi cả hình tương lai.
Đừng chờ cuộc sống đổi thay,
Mà quên tự đổi từng ngày chính ta.
Một giờ trao tặng chính mình,
Là gieo năng lực cho mình mai sau.
Khi đời giông gió bạc đầu,
Tri thức còn đó, sức nhau vẫn còn.
Kỷ luật vun một tâm hồn,
Cho ta vững bước qua cơn đổi dời.
Một giờ tưởng nhỏ mà thôi,
Nhưng là hạt giống cho đời nở hoa.
Ai dành buổi sớm cho ta,
Người ấy đang viết tương lai chính mình.