07/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 12.

BẢN VẼ CỦA ƯỚC MƠ

Em mang bản vẽ trong tim,

Bao nhiêu ý tưởng lặng im tháng ngày.

Tuổi xanh ôm giấc mơ say,

Mà sao cửa khách vẫn hoài khép im.

Ngồi bên ô cửa lặng im,

Em nghe thành phố đi tìm dáng mơ.

Một căn nhà, một giấc mơ,

Một đời người gửi vào tờ bản xanh.

Em từng nghĩ sức mình xanh,

Chỉ cần giỏi nghề, ắt thành công thôi.

Nào hay giữa chốn đông người,

Tài năng nếu chẳng có người biết mình.

Rồi em tìm đến hành trình,

Nơi bao cơ hội kết tình cùng nhau.

DRHOUSES mở nhịp cầu,

Cho người có sức được trao cơ duyên.

Từ đây bản vẽ nối duyên,

Gặp người cần thiết, gặp miền ước mơ.

Em không còn đứng đợi chờ,

Mà mang tri thức dựng bờ tương lai.

Từng đường nét nhỏ ban mai,

Hóa thành mái ấm, thành ngày bình yên.

Mỗi công trình nối một duyên,

Mỗi người gặp gỡ dựng nên niềm tin.

Em xây bằng cả trái tim,

Không xây riêng những dáng hình nhà cao.

Mà xây những giấc mơ vào,

Xây niềm tin giữa biết bao con người.

Từ cô gái trẻ đơn côi,

Em thành kiến trúc của đời kết giao.

Tài năng vốn chẳng mất đâu,

Chỉ cần đúng chỗ, sắc màu sẽ lên.

Một ngày em bước vững bền,

Nhìn bao mái ấm gọi tên tháng ngày.

Em cười giữa nắng ban mai,

Biết rằng cơ hội đã thay đổi mình.