HNI 8/9
Bài thơ:CHƯƠNG 9
KHI PHÚC ĐỦ ĐẦY, CƠ HỘI XUẤT HIỆN
Khi phúc đủ đầy, cơ hội sẽ đến,
Như bình minh thức giấc giữa trời xanh.
Nhưng cơ hội chẳng gọi tên người chậm,
Chỉ tìm người đã chuẩn bị sẵn sàng.
Phúc không chỉ là điều may mắn,
Mà là gieo từ những tháng ngày qua.
Một lời thiện, một tấm lòng chân thật,
Một việc lành cũng kết trái về sau.
Cơ hội đến đôi khi không báo trước,
Ẩn trong điều tưởng nhỏ bé quanh ta.
Người tỉnh thức nhận ra tia ánh sáng,
Người vô tâm để lỡ bước đường xa.
Muốn nắm bắt, trước tiên cần năng lực,
Muốn đi xa, cần trí tuệ và tâm.
Có cơ hội mà đôi tay yếu đuối,
Thì vàng son cũng hóa thành hư không.
Hãy học hỏi khi cuộc đời bình lặng,
Hãy rèn mình trước giông gió phong ba.
Đừng đợi đến khi cánh cửa mở rộng,
Mới nhận ra mình chưa đủ hành trang.
Người có phúc không ngồi chờ may mắn,
Mà âm thầm vun đắp mỗi ngày qua.
Đến một lúc duyên lành vừa hội tụ,
Cơ hội về như cánh én mùa xuân.
Hãy sống tốt, nhưng cũng cần hành động,
Hãy có tâm và phải có tài năng.
Bởi phúc mở cho con đường phía trước,
Còn bước đi là chính ở nơi mình.
Khi đủ phúc, đủ tâm và đủ lực,
Cơ hội kia sẽ hóa một tương lai.
Người biết chuẩn bị sẽ nhìn thấy trước,
Và biến thời cơ thành những thành công.