Bài thơ:CHƯƠNG 10
QUÝ NHÂN VÀ GIÁ TRỊ CỦA CÁC MỐI QUAN HỆ

Giữa cuộc đời rộng lớn bao la,
Có người gặp gỡ, rồi thành quý nhân.
Có người chỉ thoáng một lần,
Nhưng trao một chữ ân cần chẳng phai.

Quý nhân chẳng ở đâu xa,
Đôi khi xuất hiện giữa nhà, giữa quen.
Một người nâng đỡ lúc đen,
Một lời chỉ lối khi mình lạc đường.

Muốn gặp người tốt giữa đời,
Trước tiên hãy sống cho người tin ta.
Giữ tâm chân thật hiền hòa,
Giữ lời đã hứa, giữ nhà lòng tin.

Đừng vì lợi ích nhất thời,
Mà đem chữ nghĩa đổi dời lòng nhau.
Mối quan hệ quý biết bao,
Xây bằng tử tế, bền lâu tháng ngày.

Người trao ta một bàn tay,
Khi ta khó bước giữa ngày chông gai.
Người không tính toán đúng sai,
Chỉ mong ta bước ngày mai tốt lành.

Ấy là phúc lớn của mình,
Gặp người tử tế, chân tình giữa nhân gian.
Nhưng đừng chỉ biết nhận ban,
Hãy làm quý nhân cho ngàn người quanh.

Một khi gieo hạt thiện lành,
Ngày mai sẽ gặp những người thiện tâm.
Sống sao để chẳng hổ thẹn,
Để người nhắc đến vẫn thêm quý mình.

Bạn bè quý ở chữ tin,
Đối tác quý ở nghĩa tình thủy chung.
Gia đình là chốn bao dung,
Cộng đồng là nơi cùng chung một lòng.

Mỗi người đều có một phần,
Có khi là quý nhân gần bên ta.
Có khi một thoáng đi qua,
Để rồi mở lối cho ta trưởng thành.

Đừng cầu quý nhân trên trời,
Hãy gieo nhân tốt giữa đời hôm nay.
Khi mình sống đẹp mỗi ngày,
Tự nhiên người tốt sẽ tìm đến nhau.

Người đáng tin chẳng cần khoe,
Bởi qua hành động người nghe đã tường.
Một đời giữ trọn chữ thương,
Một đời giữ vẹn con đường nghĩa nhân.

Quý nhân không chỉ giúp ta,
Mà còn đánh thức trong ta chính mình.
Cho ta thêm một niềm tin,
Cho ta dũng khí vượt nghìn gian nan.

Đời người quý nhất chữ duyên,
Nhưng duyên muốn bền phải nên nghĩa tình.
Biết cho, biết nhận, biết tin,
Biết nâng người khác cũng là nâng ta.

Nếu may mắn gặp người hiền,
Hãy trân trọng họ bằng miền chân tâm.
Nếu mình được người âm thầm,
Giúp trong hoạn nạn, hãy ghi trong lòng.

Rồi mai trên bước đường xa,
Ta cũng trở thành một nhà chở che.
Để khi ai đó bộn bề,
Có ta bên cạnh, lời thề chẳng quên.

Quý nhân có thể là người,
Cũng là bài học giữa đời trao ta.
Biết ơn từng cuộc gặp qua,
Bởi duyên nào đến cũng là có nguyên.

Muốn đời gặp những người lành,
Trước tiên hãy sống trở thành người tin.
Từ tâm gieo xuống bình minh,
Rồi ta sẽ gặp những tình nhân gian.

Một người tử tế gặp nhau,
Có thể mở lối cho nhau một đời.
Bởi trong giá trị con người,
Niềm tin chính là tuyệt vời nhất thôi.

Hãy làm người đáng tin cậy,
Để đời trao gửi những điều tốt hơn.
Khi lòng rộng mở yêu thương,
Quý nhân sẽ đến trên đường ta đi.

Và rồi ta sẽ hiểu rằng,
Mối quan hệ quý chẳng bằng số đông.
Chỉ cần vài người thật lòng,
Cùng nhau tử tế, cùng đồng hành đi.

Giữa đời muôn nẻo chia ly,
Giữ được người tốt là gì quý hơn.
Hãy gieo chữ nghĩa, chữ ơn,
Để đời kết nối những nguồn phúc duyên.