CHƯƠNG 19. BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ GIÚP MÌNH

Không quên nguồn gốc của thành công

Có một câu hỏi mà mỗi người nên tự hỏi mình khi đã đi được một đoạn đường dài:

“Nếu không có những người đã từng giúp đỡ tôi, liệu tôi có trở thành con người của ngày hôm nay?”

Khi còn ở điểm xuất phát, chúng ta thường nhìn thấy rất rõ những người đã đưa tay kéo mình lên. Nhưng khi đã đứng ở một vị trí cao hơn, có nhiều thành tựu hơn, nhiều tiền bạc hơn, nhiều mối quan hệ hơn, đôi khi con người lại dễ quên mất những ngày mình từng cần đến một lời động viên, một cơ hội, một bàn tay nâng đỡ.

Thành công khiến người ta dễ nhìn về phía trước.

Nhưng lòng biết ơn khiến con người không quên nhìn lại phía sau.

Và có lẽ, một người thật sự trưởng thành không phải là người đã đi được bao xa, mà là người đi rất xa nhưng vẫn nhớ mình đã bắt đầu từ đâu.

 


 

1. Không ai thành công một mình

Chúng ta thường nói:

“Tôi tự mình làm nên tất cả.”

Nhưng nếu nhìn thật sâu, câu nói ấy hiếm khi hoàn toàn đúng.

Đằng sau một người thành công luôn có những con người khác.

Có cha mẹ đã hy sinh tuổi trẻ để chúng ta có cơ hội trưởng thành.

Có người thầy từng kiên nhẫn chỉ cho ta một điều mà sau này trở thành bước ngoặt của cuộc đời.

Có một người bạn từng tin tưởng ta vào lúc chính ta còn nghi ngờ bản thân.

Có một người cộng sự đã đồng hành trong những ngày khó khăn.

Có một khách hàng đầu tiên đã trao cho ta cơ hội.

Có một người từng cho ta một lời khuyên đúng lúc.

Có khi chỉ là một người xa lạ vô tình xuất hiện trong một thời điểm đặc biệt, nhưng một câu nói của họ đã thay đổi cách ta nhìn cuộc đời.

Vì vậy, thành công không chỉ được tạo nên bởi năng lực của một cá nhân, mà còn được xây dựng từ vô số sự hỗ trợ, cơ hội, niềm tin và tình yêu của những người xung quanh.

Không ai có thể tự mình tạo ra tất cả những điều kiện để mình thành công.

Hiểu được điều đó, con người sẽ bớt kiêu ngạo và biết sống biết ơn hơn.

 


 

2. Biết ơn không phải là món nợ

Có người nghĩ rằng biết ơn nghĩa là phải mang một món nợ suốt đời.

Không phải.

Biết ơn không phải là cúi đầu trước người khác. Biết ơn là nhận ra giá trị của điều mình đã được trao.

Một người giúp ta một lần, ta ghi nhớ.

Một người cho ta một cơ hội, ta trân trọng.

Một người từng nâng đỡ ta lúc khó khăn, ta không quên.

Nhưng cách trả ơn đẹp nhất không phải lúc nào cũng là trả lại đúng người.

Đôi khi, người đã giúp chúng ta không cần chúng ta trả lại bất cứ điều gì.

Điều họ mong muốn có thể chỉ đơn giản là:

“Khi một ngày con đủ mạnh, hãy giúp lại một người khác đang yếu hơn con.”

Đó chính là cách lòng tốt được tiếp nối.

Một bàn tay từng kéo ta đứng dậy có thể trở thành bàn tay giúp một người khác đứng lên.

Một cơ hội từng được trao cho ta có thể trở thành một cơ hội ta trao cho người khác.

Một lời động viên từng cứu ta khỏi tuyệt vọng có thể trở thành lời động viên giúp một người khác tìm lại niềm tin.

Đó là vòng tròn của lòng biết ơn.

 


 

3. Đừng quên những ngày mình chưa có gì

Con người dễ thay đổi khi hoàn cảnh thay đổi.

Ngày chưa có tiền, ta hiểu giá trị của một đồng tiền.

Ngày chưa có vị trí, ta trân trọng một cơ hội.

Ngày chưa được công nhận, ta biết ơn một người tin mình.

Nhưng khi đã có tất cả, những điều nhỏ bé ấy đôi khi trở nên vô hình.

Đây là một trong những thử thách lớn nhất của thành công.

Không phải làm thế nào để thành công, mà là làm thế nào để thành công mà không đánh mất chính mình.

Hãy nhớ lại căn phòng nhỏ ngày xưa.

Nhớ những ngày thất bại.

Nhớ những lần bị từ chối.

Nhớ những lúc trong tài khoản chẳng có bao nhiêu tiền.

Nhớ những người từng ở bên khi ta chưa có danh tiếng, chưa có thành tựu, chưa có gì để chứng minh.

Bởi vì những người ở bên ta khi ta chưa có gì thường cho ta một thứ quý giá:

Họ tin vào con người ta, chứ không phải những gì ta sở hữu.

Đừng đợi đến khi mất họ mới nhận ra giá trị của họ.

 


 

4. Người biết ơn sẽ không dễ kiêu ngạo

Khi hiểu rằng mình được tạo nên bởi rất nhiều nhân duyên, ta sẽ không còn dễ dàng nói:

“Không có tôi thì chẳng có gì cả.”

Bởi ta biết rằng phía sau mỗi thành quả đều có rất nhiều người.

Người lãnh đạo giỏi không chỉ nói:

“Đây là thành công của tôi.”

Họ biết nói:

“Đây là thành công của chúng ta.”

Người doanh nhân có chiều sâu không chỉ nhớ người đã đầu tư tiền cho mình, mà còn nhớ người đã đầu tư niềm tin.

Người thành đạt không chỉ biết cảm ơn người đã giúp mình trong những ngày hôm nay, mà còn nhớ những người đã giúp mình từ những ngày đầu tiên.

Lòng biết ơn làm cho thành công trở nên có chiều sâu.

Bởi thành công mà không có lòng biết ơn rất dễ biến thành kiêu ngạo.

 


 

5. Hãy biết ơn cả những người từng làm mình tổn thương

Đây là một cấp độ khó hơn của lòng biết ơn.

Không phải biết ơn vì những điều họ đã làm sai, mà biết ơn vì những bài học mà cuộc đời đã cho ta thông qua họ.

Có người đến để yêu thương ta.

Có người đến để dạy ta.

Có người đến để thử thách ta.

Có người đến để khiến ta trưởng thành.

Có những thất bại từng khiến ta đau khổ nhưng sau này lại trở thành bước ngoặt.

Có những lần bị từ chối khiến ta buộc phải tìm một con đường tốt hơn.

Có những người từng khiến ta thất vọng, nhưng chính sự thất vọng ấy giúp ta hiểu rõ giá trị của bản thân và học cách lựa chọn người đồng hành.

Khi trưởng thành, ta không nhất thiết phải quay lại với tất cả những người từng làm mình tổn thương.

Nhưng ta có thể buông oán hận và giữ lại bài học.

Đó cũng là một hình thức của biết ơn.

 


 

6. Người biết ơn sẽ tạo ra những thế hệ biết ơn

Một đứa trẻ học lòng biết ơn không phải chủ yếu từ những bài học đạo đức.

Nó học từ cách cha mẹ sống.

Nếu cha mẹ biết nói “cảm ơn”, đứa trẻ sẽ học cách trân trọng.

Nếu người lãnh đạo biết ghi nhận cộng sự, đội ngũ sẽ học cách ghi nhận nhau.

Nếu người thành công biết cúi đầu trước những người đã giúp mình, thế hệ sau sẽ hiểu rằng địa vị không làm con người cao quý; cách con người đối xử với người khác mới làm nên giá trị của họ.

Lòng biết ơn vì thế không chỉ là phẩm chất cá nhân.

Nó có thể trở thành văn hóa của gia đình, doanh nghiệp và cộng đồng.

Một xã hội biết ơn sẽ ít vô cảm hơn.

Một doanh nghiệp biết ơn sẽ có nhiều sự gắn kết hơn.

Một gia đình biết ơn sẽ có nhiều tình yêu hơn.

 


 

7. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động

Biết ơn không chỉ nằm trong lời nói.

Đừng chỉ nói:

“Cảm ơn anh.”

Hãy sống sao để người đã giúp mình cảm thấy sự giúp đỡ ấy có ý nghĩa.

Đừng chỉ nói:

“Cảm ơn cha mẹ.”

Hãy trở thành một người tử tế để cha mẹ có thể tự hào.

Đừng chỉ nói:

“Cảm ơn người thầy.”

Hãy tiếp tục học hỏi và truyền tri thức cho người khác.

Đừng chỉ nói:

“Cảm ơn những người đồng hành.”

Hãy đối xử công bằng với họ khi mình có quyền lực.

Lòng biết ơn chân thật phải được chứng minh bằng hành động.

Một lời cảm ơn có thể làm ấm lòng một người trong một ngày.

Nhưng một hành động tử tế có thể thay đổi cả cuộc đời của họ.

 


 

8. Thành công lớn nhất là trở thành người mà mình từng biết ơn

Có một ngày, ta sẽ nhận ra:

Người từng giúp ta không còn ở bên.

Người thầy đã già.

Cha mẹ đã yếu.

Những người bạn năm xưa mỗi người một phương.

Những người từng đồng hành có thể đã bước sang một hành trình khác.

Khi ấy, điều còn lại không phải là những lời hứa đã nói, mà là con người mà ta đã trở thành.

Nếu những người từng giúp ta có thể nhìn thấy ta hôm nay, điều gì sẽ khiến họ vui nhất?

Không phải chiếc xe ta đang đi.

Không phải căn nhà ta đang ở.

Không phải tài khoản ngân hàng có bao nhiêu tiền.

Mà có lẽ là:

“Người mình từng giúp ngày ấy, hôm nay đã trở thành một người tốt.”

Đó mới là cách đẹp nhất để trả ơn cuộc đời.

 


 

9. Đừng quên nguồn gốc của mình

Một cái cây càng lớn càng phải nhớ bộ rễ.

Con người cũng vậy.

Càng thành công càng phải nhớ nguồn cội.

Bởi không có rễ, cây không thể đứng vững.

Không có quá khứ, con người khó hiểu được chính mình.

Không có những người từng nâng đỡ, hành trình của ta có thể đã rất khác.

Vì vậy, hãy biết ơn tất cả những nhân duyên đã góp phần tạo nên con người hôm nay.

Biết ơn cha mẹ.

Biết ơn thầy cô.

Biết ơn bạn bè.

Biết ơn cộng sự.

Biết ơn những người trao cơ hội.

Biết ơn những người đã tin tưởng.

Và thậm chí, biết ơn những thử thách đã làm ta trưởng thành.

Đừng để thành công khiến ta quên mất những người đã từng giúp mình đứng lên.

Bởi cuối cùng, điều làm nên tầm vóc của một con người không phải là họ đã leo lên cao đến đâu, mà là khi đứng trên đỉnh cao, họ còn nhớ những bàn tay đã từng nâng mình lên hay không.

Lời nhắn cuối chương

Hãy đi thật xa, nhưng đừng quên đường về.
Hãy thành công, nhưng đừng quên người đã tin mình.
Hãy giàu có, nhưng đừng nghèo lòng biết ơn.
Hãy trở thành một người lớn lao, nhưng đừng quên mình đã từng là một người rất nhỏ bé.

Bởi người biết ơn quá khứ sẽ biết trân trọng hiện tại.

Và người biết trân trọng hiện tại sẽ có đủ chiều sâu để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn.