10/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 26.

NIỀM TIN QUA NHỮNG MÙA XÂY

Công trình gặp lúc chông chênh

Mái cao bỗng thấy mong manh giữa đời

Tăng nhanh chưa chắc nên người

Nếu quên chất lượng, nụ cười hóa đau

Henryle lặng trước niềm đau

Nghe từng vết nứt, hiểu nhau tận cùng

Niềm tin đâu phải lời chung

Mà trong từng việc thủy chung mỗi ngày

Một lần sai, sửa cho ngay

Một lần vấp ngã, dựng xây lại lòng

Chẳng vì sợ tiếng ngoài trong

Mà che khuyết điểm, phụ lòng niềm tin

Người xây phải giữ chữ tin

Như xây móng vững cho nghìn mái gia

Một căn nhà, một mái nhà

Là bao kỳ vọng thiết tha gửi mình

Đằng sau vật liệu hữu hình

Là bao mồ hôi, là tình gửi trao

Nếu xây chỉ cốt thật mau

Thì bao giá trị về sau cũng tàn

Tăng trưởng phải có gian nan

Nhưng càng thử thách, càng cần thật tâm

Giữa khi giông gió âm thầm

Mới hay nền móng có nằm vững không

Niềm tin chẳng ở biển đông

Mà trong cách giữ tấm lòng trước sau

Có khi chỉ một nỗi đau

Lại làm người biết quý nhau hơn nhiều

Công trình rồi sẽ sớm chiều

Hoàn thành, nhưng phải giữ điều bền lâu

Henryle hiểu tựa nhịp cầu

Muốn đi xa phải bắt đầu thật tâm