HNI 11/9/2026:
Bài thơ Chương 7: Có đức là có nền
Xây dựng cuộc đời từ nền móng nhân cách.
Nhà cao vạn trượng muốn vững bền,
Gió bão không lay nhờ có nền.
Đời người chẳng khác công trình lớn,
Nền móng nhân tâm định mốc tên.
Đức là đá tảng dưới thềm sâu,
Gánh vác phong ba chẳng gục đầu.
Danh lợi như hoa rồi cũng tàn,
Chỉ có tâm lành sáng bấy lâu.
Đừng xây danh vọng trên cát mịn,
Sóng xô một trận hóa hư vô.
Hãy đúc lòng thành từ chất thật,
Chân thành nối lại những bờ xơ.
Lời nói ngay thẳng, dạ trong chắt,
Sống biết sẻ chia, chẳng nghĩ riêng.
Thân như cây cổ vươn bóng mát,
Rễ bám đất sâu, mặc xóm chiềng.
Có đức làm nền, đời nhẹ thênh,
Thong dong qua hết chốn gập gềnh.
Thành công vững chãi từ tâm vững,
Chẳng ngại bão giông, chẳng chông chênh.