GHNI 26/7 THƠ LỤC BÁT – CHƯƠNG 1 LỜI MỞ ĐẦU – VÌ SAO "CHƯA XANH ĐỪNG ĐÒI CHÍN " Đời người tựa một mầm xanh, Lớn lên nhờ những chân thành sớm trưa. Có mưa mới thắm cành dừa, Có giông mới biết nắng vừa quý thay. Cây non bén rễ từng ngày, Âm thầm hút nhựa dựng xây thân cành. Đừng mong quả ngọt trên cành, Khi mầm còn mới chưa thành bóng cây. Thời gian là gió là mây, Là người thầy dạy tháng ngày trưởng khôn Đường dài chẳng ngại hoàng hôn, Miễn lòng vẫn giữ một nguồn niềm tin. Thành công chẳng đến bất thình, Mà từ từng bước hành trình hôm nay. Gieo mầm bằng những bàn tay, Tưới bằng kỷ luật mỗi ngày bền tâm. Có khi lặng lẽ âm thầm, Lại là lúc rễ ăn sâu vào đời. Có khi chậm bước một thời, Để mai vững chãi giữa trời bão giông. Muốn cây hóa cả khu rừng, Phải từ hạt nhỏ gieo cùng đất sâu. Đừng vì nôn nóng ban đầu, Mà quên chăm bón dài lâu tháng ngày. Hoa kia mỗi độ mới bày, Mỗi người một nhịp đổi thay riêng mình. Chớ so cuộc sống nhân sinh, Với bao bước tiến của mình của ai. Điều hay giữ lấy hôm nay, Ngày mai sẽ hóa tương lai rạng ngời.@ Học thêm một chút mỗi ngày, Tâm thêm rộng mở, trí đầy sáng trong. Giữ lòng ngay thẳng thủy chung, Đường xa rồi cũng trùng phùng thành công. Chưa xanh chẳng vội đợi mong, Mà lo vun gốc cho lòng bền lâu. Khi cây đủ nhựa đủ màu, Tự nhiên quả chín ngọt ngào hương quê. Cuộc đời như một lời thề, Sống cho xứng đáng, chẳng hề đổi thay. Cuốn sách mở lối hôm nay, Gửi bao hy vọng đong đầy niềm tin. Ai còn giữ vững lòng mình, Sẽ qua thử thách, sẽ thành ước mơ. Xin cùng mở những trang thơ, Bắt đầu hành trình đợi chờ nở hoa.