HNI 26/7 THƠ LỤC BÁT – CHƯƠNG 2 QUY LUẬT CỦA TỰ NHIÊN Đất trời có những luật riêng, Ngàn năm vẫn giữ vẹn nguyên tháng ngày. Xuân về cây lá đơm đầy, Hạ sang hoa nở ngất ngây hương trời. Thu về quả chín vàng tươi, Đông về tích nhựa cho đời nở xuân. Cỏ cây theo nhịp xoay vần, Chẳng hề vội vã, chẳng cần bon chen. Hạt mầm ngủ dưới đất đen, Âm thầm bén rễ vươn lên từng ngày. Mưa nguồn tưới mát cỏ cây, Nắng hồng sưởi ấm tháng ngày lớn lên. Dòng sông chảy mãi êm đềm, Qua bao ghềnh đá vẫn bền ra khơi. Mặt trời thức dậy đúng thời, Chiều về lặng lẽ nghỉ ngơi cuối ngày. Trăng sao soi sáng đêm dài, Theo vòng tuần tự chẳng sai bao giờ. Chim non tập hót ngây thơ, Tập bay từng cánh đợi chờ trời cao. Đời người cũng giống biết bao, Muốn thành quả ngọt phải đào gốc sâu. Đừng vì nóng vội ban đầu, Mà quên chăm bón dài lâu ân cần. Tre non lớn giữa mùa xuân, Bao năm mới vững ngại ngần bão giông. Biển kia nhờ triệu dòng sông, Mới thành sóng cả mênh mông đất trời. Người khôn hiểu lẽ cuộc đời, Thuận theo quy luật rạng ngời niềm tin. Mỗi ngày rèn luyện chính mình, Từng bước nhỏ sẽ thành hình tương lai. Đừng nhìn người khác hơn ai, Mỗi hoa mỗi nở, mỗi loài mỗi hương. Có cây nở giữa đầu xuân, Có cây cuối hạ vẫn vươn sắc màu. Muốn đời bền vững dài lâu, Phải theo quy luật nhiệm màu thiên nhiên. Sống bằng nhân nghĩa dịu hiền, Sống bằng chân thật nối liền yêu thương. Chậm mà vững bước trên đường, Còn hơn hấp tấp lạc phương hướng đời. Chưa xanh chớ vội mỉm cười, Đòi ngay quả chín giữa thời cây non. Kiên tâm giữ trọn lòng son, Ngày mai hoa trái vẫn còn ngát hương. Thuận theo quy luật vô thường, Bình an sẽ đến trên đường ta đi. Gieo điều thiện, giữ tâm lành, Đất trời sẽ nở màu xanh ân tình. Quy luật muôn thuở đinh ninh, Dạy người sống đẹp, giữ mình hôm nay. Chưa xanh đừng vội đổi thay, Đủ duyên, đủ sức, quả đầy ngọt thơm.