HNI 12/9/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 42:
NẾU MỘT NGÀY TÔI KHÔNG CÒN
Một ngày người trẻ hỏi rằng,
“Nếu mai anh vắng, ai nâng đường này?”
Henryle lặng một phút giây,
Nhìn quanh những cánh tay đầy niềm tin.
Anh rằng: “Điều quý nhất mình,
Không là tôi mãi đứng nhìn phía sau.
Nếu mai tôi bước qua cầu,
Mà không ai bước tiếp sau con đường,
Thì bao năm tháng vun trồng,
Chỉ còn một bóng giữa dòng thời gian.
Hệ sinh thái chẳng thể mang,
Tên riêng một người, mà cần nhiều tay.”
Người trẻ lại hỏi hôm nay:
“Nếu không có anh, nơi này còn không?”
Henryle mỉm nụ cười trong,
“Còn hay không chính ở lòng các em.”
“Nếu điều tôi đã dựng nên,
Chỉ khi tôi có mới bền, thì chưa.
Một cây muốn đứng giữa mưa,
Phải nhờ rễ bám, phải vừa đất sâu.”
“Người gieo hạt chẳng giữ đâu,
Mầm cây lớn được là nhờ bao người.
Hôm nay tôi bước phía đời,
Ngày mai các bạn tiếp lời dựng xây.”
“Đường dài đâu chỉ một ngày,
Mà là hành trình nối tay bao người.
Tôi trao các bạn niềm tin,
Trao nền móng ấy để mình đi xa.”
“Đừng xây một tượng đài ta,
Hãy xây giá trị để mà trao nhau.
Đừng mong tên tuổi bền lâu,
Hãy mong điều tốt còn sau bóng mình.”
Người trẻ nghe, mắt lung linh,
Hiểu rằng tiếp bước chính mình trưởng thành.
Không phải giữ lấy danh thành,
Mà gìn giá trị, dựng lành tương lai.
Một người có thể bắt đầu,
Nhưng không thể bước thật lâu một mình.
Muôn người tiếp sức hành trình,
Thì con đường ấy tự mình lớn lên.
Mai này dù có đổi tên,
Dù người gieo hạt không còn đứng đây,
Những gì đã gửi hôm nay,
Vẫn còn nảy lộc trên tay bao người.
Henryle nhìn khắp cuộc đời,
Rồi trao ánh mắt cho người phía sau.
Anh không sợ một ngày nào,
Mình không còn nữa — bởi trao được mình.
Trao niềm tin, trao hành trình,
Trao cho thế hệ tiếp mình dựng xây.
Để rồi một sớm mai này,
Hệ sinh thái vẫn từng ngày lớn lên.
Người đi, nhưng hạt còn nguyên,
Người sau tiếp bước, nối liền người sau.
Một đời gieo hạt ban đầu,
Để muôn thế hệ cùng nhau thành hình.