CHƯƠNG 31: THÀNH CÔNG KHÔNG CHỈ LÀ CÓ NHIỀU TIỀN

Có người nghĩ thành công
Là nhà cao, xe đẹp, bạc tiền đầy tay,
Nhưng rồi năm tháng qua đây,
Mới hay của cải chẳng thay được người.

Thành công đâu chỉ nụ cười
Trên bảng tài khoản, giữa đời hơn thua,
Mà là sau những nắng mưa,
Ta còn giữ được lòng chưa đổi dời.

Thành công là biết yêu người,
Biết thương cha mẹ, biết cười với con,
Biết khiêm nhường lúc thành công,
Biết đứng dậy lúc trong lòng đớn đau.

Thành công là sống nhiệm mầu,
Có tâm, có trí, có câu nghĩa tình,
Không vì danh lợi của mình
Mà quên người đã đồng hành bên ta.

Thành công là một mái nhà,
Có người chờ đợi, có hoa trong lòng,
Có khi chẳng phải thật giàu,
Nhưng luôn hạnh phúc, chẳng cầu hơn ai.

Thành công là mỗi sớm mai,
Thức dậy thấy mình vẫn thấy yêu đời,
Có niềm tin ở trong người,
Có điều tốt đẹp muốn trao cho đời.

Thành công là lúc chơi vơi,
Vẫn không đánh mất nụ cười niềm tin,
Dẫu cho giông bão vây quanh,
Vẫn còn bản lĩnh giữ mình sáng trong.

Thành công chẳng phải chất chồng
Những con số lớn trong dòng tài danh,
Mà là sống một đời lành,
Để người gặp gỡ thấy mình tốt hơn.

Có khi thành công giản đơn,
Là giúp một người vượt cơn khốn cùng,
Là trao một chút yêu thương,
Là gieo hy vọng trên đường người đi.

Có khi chẳng có điều gì
Ngoài đôi bàn tay với ý chí son,
Nhưng bằng trí tuệ và lòng
Ta xây cuộc sống từ trong chính mình.

Tiền là phương tiện hành trình,
Không nên là đích cuối cùng đời ta.
Giàu mà tâm chẳng an hòa,
Thì bao tài sản cũng là hư không.

Người thành công phải biết rằng
Hạnh phúc mới chính là phần thưởng cao.
Tiền nhiều chưa chắc tự hào,
Nhưng nhiều giá trị mới giàu thật sâu.

Hãy tìm thành công nhiệm mầu:
Thân tâm khỏe mạnh, trước sau vẹn toàn;
Gia đình hạnh phúc, bình an,
Bạn bè tin cậy, thế gian mến mình.

Sống sao cho mỗi bình minh
Ta không hổ thẹn với mình hôm qua.
Sống sao khi bước đi xa,
Có người nhắc đến: “Người ta thật lành.”

Đời người ngắn tựa mây xanh,
Đừng đem tất cả đổi thành bạc tiền.
Hãy làm giàu cả trái tim,
Làm giàu trí tuệ, làm nên nghĩa tình.

Thành công cao quý nhất mình
Là khi đạt được mà mình vẫn nguyên.
Không quên nguồn cội tổ tiên,
Không quên người đã cùng mình đi qua.

Sau cùng, chẳng phải giàu to,
Mà là giàu nghĩa, giàu cho tâm hồn.
Để khi khép lại hoàng hôn,
Ta nhìn cuộc sống thấy còn yêu thương.

Thành công đâu phải hơn người,
Mà là hôm nay tốt hơn hôm nào.
Vượt qua chính những thấp cao,
Chiến thắng bản thân mới là vinh quang.

Nếu đời trao một hành trang,
Xin mang nhân nghĩa, bình an, tình người.
Bởi khi khép lại cuộc đời,
Điều còn ở lại là người nhớ ta.

Tiền rồi cũng sẽ đi qua,
Danh rồi cũng có ngày xa khỏi mình.
Chỉ còn nhân cách, nghĩa tình,
Và bao giá trị ta dành cho nhau.

Thành công, xin hiểu thật sâu:
Không đo bằng những con số trên đời.
Mà bằng ánh sáng trong người,
Bằng điều ta sống, bằng người ta thương.

Đến khi đứng cuối con đường,
Không cần hỏi nữa: “Ta thường có bao?”
Mà nên tự hỏi lòng nào:

“Ta đã sống một đời ra sao?”

Và nếu câu trả lời ngọt ngào:
“Ta từng gieo hạt, từng trao yêu đời;
Từng làm cuộc sống đẹp tươi,
Từng giúp người khác sáng ngời niềm tin.”

Thì dù chẳng có bạc tiền,
Ta vẫn là kẻ giàu riêng một đời.

Thành công đâu phải hơn người,
Thành công là sống thành người – thế thôi.