HNI 14/9
CHƯƠNG 43: 10 NGUYÊN TẮC GIỮ TIỀN VÀ GIỮ MÌNH
Giữ được tiền là một năng lực,
Giữ được mình mới là bản lĩnh.
Có tiền rồi, chớ vội mừng,
Bởi tiền nhiều thử thách cũng nhiều hơn.
Giàu sang chẳng phải nguồn cơn,
Nếu tâm không vững, dễ hơn mất mình.
Một – biết mình có bao nhiêu,
Thu vào, chi xuống, điều nào cần cân.
Quản tiền trước hết quản thân,
Biết đâu là đủ, biết phần nào nên.
Hai – đừng chạy theo cuộc đua,
Thấy người giàu có, lòng chưa bằng lòng.
Đừng vì sĩ diện hư không,
Mà đem tiền bạc đổi mong ước người.
Ba – luôn dành một phần tiết kiệm,
Phòng khi giông bão bất ngờ.
Người khôn chẳng đợi đến giờ,
Khó khăn mới biết tiền chờ ở đâu.
Bốn – đừng để đồng tiền sai khiến,
Tiền là công cụ, chẳng phải ông vua.
Nếu vì tiền bán danh dự,
Có giàu đến mấy cũng chưa giàu lòng.
Năm – đầu tư phải bằng trí tuệ,
Đừng tham lợi trước mắt mà quên.
Hiểu rồi mới quyết định nên,
Không nghe lời hứa, chẳng tin lợi nhanh.
Sáu – tránh nợ nần vô nghĩa,
Đừng vay chỉ để chứng tỏ với đời.
Một khi gánh nặng đầy vơi,
Tự do cũng mất, nụ cười cũng phai.
Bảy – giữ chữ Tín như vàng,
Tiền mất có thể kiếm sang lại rồi.
Nhưng khi uy tín mất rồi,
Bao nhiêu tài sản cũng vơi giá người.
Tám – giàu có vẫn khiêm nhường,
Đừng vì có của mà khinh người nghèo.
Biết mình may mắn bao nhiêu,
Càng giàu càng phải biết điều, biết ơn.
Chín – biết cho đi đúng lúc,
Tiền trao đúng chỗ hóa thành nghĩa nhân.
Một đồng giúp được một người,
Đôi khi quý giá hơn mười đồng dư.
Mười – giữ tâm mình trong sáng,
Đừng vì tiền đánh mất tình thân.
Gia đình, nhân nghĩa, chữ ân,
Là kho tài sản chẳng cần két thôi.
Giữ tiền không chỉ là giữ bạc,
Mà giữ niềm tin, giữ đạo làm người.
Giữ sao cho đến cuối đời,
Nhìn vào tài sản vẫn cười bình an.
Có người giàu mà lòng luôn nghèo khó,
Có người nghèo nhưng rộng mở yêu thương.
Giá trị chẳng nằm trong số dư tài khoản,
Mà nằm trong cách sống giữa đời thường.
Tiền có thể mua căn nhà rộng lớn,
Nhưng chẳng mua được mái ấm bình yên.
Tiền mua được những món hàng đắt giá,
Nhưng không mua được một trái tim tin.
Vì thế hãy học cách quản trị tiền bạc,
Nhưng trước tiên quản trị chính mình.
Quản lòng tham, quản dục vọng,
Quản từng ham muốn kéo mình đi xa.
Hãy biết đủ khi đời cho vừa đủ,
Biết tiến lên khi cơ hội đến