HNI 26/07/2026 - B19 🌺

BÀI THƠ – CHƯƠNG 13 : THA THỨ ĐỂ GIẢI PHÓNG CHÍNH MÌNH 

Có những vết xước trong tim,

Thời gian chưa đủ lặng im nỗi buồn.

Giận hờn như ngọn lửa cuồn,

Âm thầm thiêu đốt tâm hồn ngày đêm.

Tha người chẳng phải yếu mềm,

Mà là buông bỏ nỗi niềm khổ đau.

Cởi đi gánh nặng trên vai,

Để lòng thanh thản đón ngày bình yên.

Ai rồi cũng có ưu phiền,

Cũng từng lầm lỗi, cũng miền chông gai.

Biết nhìn bằng ánh mắt khai,

Sẽ thêm thấu cảm những ai quanh mình.

Tha người để nhẹ lòng mình,

Đừng mang oán hận hành trình dài lâu.

Hận thù càng giữ càng đau,

Yêu thương mới giúp nhiệm màu nở hoa.

Tha cho người, cũng là ta,

Mở tung cánh cửa bước qua tháng ngày.

Không còn vướng bận đắng cay,

Tâm hồn rộng mở đón đầy yêu thương.

Có khi sau những đoạn đường,

Điều ta giữ mãi chỉ là bình yên.

Danh cao hay của bạc tiền,

Cũng không sánh được một miền an vui.

Tha thứ chẳng phải quên rồi,

Mà là học cách mỉm cười bước qua.

Giữ bài học để trưởng thành,

Không mang hờn trách đồng hành mai sau.

Đời người ngắn tựa mây mau,

Đừng vì quá khứ bạc màu niềm tin.

Hãy cho hy vọng hồi sinh,

Để tim lại đập chân tình như xưa.

Mỗi ngày là một sớm trưa,

Là cơ hội mới đón mùa yêu thương.

Buông đi giận dữ vấn vương,

Để lòng thanh thản, để đường thênh thang.

Người mạnh không bởi thắng ngàn,

Mà vì thắng được oán than trong lòng.

Tha thứ là một chiến công,

Giải phóng chính mình khỏi vòng khổ đau.

Hãy gieo nhân ái nhiệm màu,

Sống bằng bao dung trước mọi đổi thay.

Khi lòng rộng mở từng ngày,

Bình an sẽ đến, tương lai sáng ngời.

Thông điệp Chương 13:

“Tha thứ không làm thay đổi quá khứ, nhưng có thể giải phóng hiện tại và mở lối cho tương lai. Khi buông bỏ oán hận, bạn trao cho chính mình món quà quý giá nhất: sự bình an trong tâm hồn.”