HNI 17/9
CHƯƠNG 5 : SĨ DIỆN – CHIẾC DÂY TRÓI VÔ HÌNH
Có những sợi dây chẳng nhìn thấy,
Mà trói con người suốt tháng năm.
Không phải xiềng gông, không ổ khóa,
Chỉ là sĩ diện ở trong tâm.
Sợ người chê trách, sợ người nói,
Sợ ánh mắt đời nhìn xuống mình.
Sợ một lần thừa nhận mình yếu,
Nên cứ mang hoài chiếc mặt nạ.
Có lúc trong lòng đầy mệt mỏi,
Ngoài môi vẫn nói: “Tôi ổn mà!”
Có lúc muốn khóc nhưng cố cười,
Chỉ vì sợ người nhìn thấy yếu.
Có những người biết mình cần giúp,
Nhưng chẳng bao giờ dám mở lời.
Thà bước một mình trong im lặng,
Còn hơn để lộ sự chênh vênh.
Sĩ diện khiến ta không xin lỗi,
Dẫu biết mình sai tự bao giờ.
Sĩ diện khiến ta không chịu bước,
Dẫu trong lòng muốn trở về thôi.
Có khi chỉ một câu rất nhỏ:
“Xin lỗi nhé!” — khó đến thế sao?
Có khi một tiếng: “Tôi cần bạn!”
Lại cứu một người khỏi vực sâu.
Ta thường muốn mình luôn mạnh mẽ,
Luôn đúng, luôn giỏi, chẳng thua ai.
Nhưng cuộc đời đâu ai hoàn hảo,
Và chẳng ai mạnh mãi trên đời.
Người mạnh chẳng phải người không yếu,
Mà là dám nhận lúc yếu mềm.
Dám nói thật lòng khi cần giúp,
Dám nhờ một bàn tay kéo lên.
Đừng sống chỉ để làm vừa mắt
Những người chẳng bước hộ đường ta.
Đừng để lời đời làm chiếc thước
Đo giá trị thật của chính mình.
Có người cả đời đi tìm tiếng
Khen ngợi của thiên hạ bên ngoài.
Đến khi ngoảnh lại nhìn năm tháng,
Mới hay mình đã đánh mất mình.
Sĩ diện đôi khi mang dáng vẻ
Của tự trọng, của chữ tự tin.
Nhưng tự trọng giúp ta đứng thẳng,
Còn sĩ diện khiến trái tim đau.
Tự trọng là biết mình có giá,
Không cần chà đạp lấy người kia.
Sĩ diện là sợ người nhìn thấp,
Nên cố chứng minh mình hơn người.
Tự trọng giúp ta sống tử tế,
Sĩ diện đẩy ta đến hơn thua.
Một bên giữ lại phần nhân cách,
Một bên trói chặt chính tâm hồn.
Có những cuộc đời vì sĩ diện
Mà bỏ mất một mối duyên lành.
Có những gia đình vì tự ái
Mà chẳng còn ngồi cạnh bên nhau.
Có những người cha không nói được
Một lời yêu thương với con mình.
Có những người mẹ ôm thương nhớ,
Nhưng chẳng chịu bước trước một lần.
Có những người bạn từn