HNI 17/9

CHƯƠNG 1 : QUAY ĐẦU LÀ MỘT DẠNG BẢN LĨNH

Có những con đường ta đi mãi,

Dẫu biết rằng chẳng dẫn về đâu,

Có những lần ta cần quay lại,

Để tìm mình sau những bể dâu.

Quay đầu chẳng phải là yếu đuối,

Mà là khi đủ sức nhận ra,

Đi sai hướng thì cần dừng bước,

Để ngày mai tìm lại chính ta.

Có người sợ một lần thất bại,

Nên cố đi dù biết mình sai,

Có người giữ cái tôi quá lớn,

Để lạc mình giữa những ngày dài.

Bản lĩnh chẳng phải luôn tiến bước,

Mà đôi khi biết bước ngược về,

Dám đối diện những điều đã mất,

Dám nhìn mình trong chính cơn mê.

Quay đầu là biết mình còn thiếu,

Biết cúi đầu học lại từ đâu,

Biết sửa chữa những điều lầm lỗi,

Biết gieo lành cho những ngày sau.

Đừng sợ người đời cười mình nữa,

Đừng ngại rằng ta đã đổi thay,

Bởi trưởng thành đâu là không ngã,

Mà là đứng dậy đúng hướng ngay.

Nếu hôm nay con đường sai lối,

Hãy bình tâm dừng lại, quay đầu,

Phía trước vẫn còn trời rộng mở,

Miễn trong tim còn một niềm đau.

Quay đầu để bắt đầu lần nữa,

Không phải là từ bỏ ước mơ,

Mà tìm lại con đường chân thật,

Để bước đi bằng cả niềm tin.

Người biết sửa mình là người mạnh,

Người biết lui khi cần mới cao,

Chiến thắng lớn không nằm nơi thắng,

Mà thắng mình trong những lúc đau.

Quay đầu cũng là một lựa chọn,

Của người từng trải giữa nhân gian,

Biết điều gì nên gìn giữ mãi,

Biết điều gì cần phải sang trang.

Và nếu có một ngày nhìn lại,

Xin mỉm cười với những tháng năm,

Bởi mỗi lần ta can đảm sửa,

Là một lần ta lớn thêm tâm.