HNI 17/9
CHƯƠNG 2: KHÔNG AI TRƯỞNG THÀNH MÀ CHƯA TỪNG SAI
Không ai lớn giữa cuộc đời
Mà chưa từng có những thời lạc phương,
Có khi bước giữa con đường,
Mới hay phía trước chẳng thường như mong.
Có lần vì quá nóng lòng,
Ta làm tổn thương một người thương ta,
Có lần vì chút kiêu sa,
Ta quên nhận lỗi, quên mà sửa sai.
Có lần thất bại đắng cay,
Tưởng như tất cả từ nay khép rồi,
Nhưng trong những phút chơi vơi,
Ta nghe bài học của đời gọi tên.
Sai lầm không phải bóng đen,
Nếu ta biết lấy làm nền đứng lên,
Mỗi lần vấp ngã không nên
Là lần kết thúc, mà nên bắt đầu.
Đừng mang quá khứ quá lâu,
Đừng đem lỗi cũ phủ màu tương lai,
Điều quan trọng chẳng phải sai,
Mà là sau đó có ai trưởng thành.
Có người sợ bước mong manh,
Nên không dám sống, không