HNI 18/9

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: KHÔNG AI TRƯỞNG THÀNH MÀ CHƯA TỪNG SAI

Không ai lớn giữa cuộc đời

Mà chưa từng có những thời lạc phương,

Có khi bước giữa con đường,

Mới hay phía trước chẳng thường như mong.

Có lần vì quá nóng lòng,

Ta làm tổn thương một người thương ta,

Có lần vì chút kiêu sa,

Ta quên nhận lỗi, quên mà sửa sai.

Có lần thất bại đắng cay,

Tưởng như tất cả từ nay khép rồi,

Nhưng trong những phút chơi vơi,

Ta nghe bài học của đời gọi tên.

Sai lầm không phải bóng đen,

Nếu ta biết lấy làm nền đứng lên,

Mỗi lần vấp ngã không nên

Là lần kết thúc, mà nên bắt đầu.

Đừng mang quá khứ quá lâu,

Đừng đem lỗi cũ phủ màu tương lai,

Điều quan trọng chẳng phải sai,

Mà là sau đó có ai trưởng thành.

Có người sợ bước mong manh,

Nên không dám sống, không dành ước mơ,

Có người từ những bơ vơ,

Lại xây bản lĩnh, dựng bờ niềm tin.

Trưởng thành là biết lặng nhìn,

Nhìn vào khuyết điểm của mình hôm qua,

Không còn đổ lỗi người ta,

Không còn viện cớ để mà bước lui.

Trưởng thành là biết ngậm ngùi,

Khi mình có lỗi, biết lời xin tha,

Biết rằng nhân cách của ta

Được xây từ những điều mà ta làm.

Đời người chẳng có con đường

Chỉ toàn hoa nở, chẳng vương bụi trần,

Có đau mới hiểu chữ “ân”,

Có sai mới biết quý phần đúng hơn.

Nếu từng thất bại nhiều hơn,

Xin đừng mặc cảm, đừng hờn chính ta,

Bởi trong mỗi một phong ba,

Có mầm trí tuệ nở ra giữa đời.

Không ai hoàn hảo trên đời,

Chỉ người biết sửa mới thời tiến xa,

Sai rồi hãy biết thứ tha,

Cho mình cơ hội bước qua chính mình.

Ngày mai vẫn ở phía mình,

Miễn ta dám sửa, dám nhìn, dám đi,

Sai lầm chẳng đáng sợ gì,

Đáng sợ là biết mình sai vẫn làm.

Hãy xem quá khứ âm thầm

Như trang sách cũ dạy ta nên người,

Để khi ngoảnh lại mỉm cười:

“Nhờ từng sai, ta hiểu đời sâu hơn.”