HNI 18/9

BÀI THƠ CHƯƠNG 6 : DỪNG LẠI TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

Có những con đường ta đang bước,

Biết chẳng đưa về phía bình yên.

Nhưng vì đã bước quá nhiều bước,

Nên chẳng cam lòng quay lại thôi.

Có những lời nói trong giận dữ,

Vừa buông ra đã thấy nhói lòng.

Biết rằng một lời không thể rút,

Nhưng cái tôi vẫn chẳng chịu dừng.

Có những ngày ta luôn vội vã,

Chạy theo danh lợi, chạy theo tiền.

Mải mê kiếm lấy điều bên ngoài,

Quên mất bình yên ở cạnh mình.

Đến một ngày ngoảnh nhìn phía trước,

Mới hay mình đã quá xa nhà.

Cha mẹ tóc giờ thêm nhiều bạc,

Con thơ cũng lớn tự bao giờ.

Thời gian chẳng bao giờ đứng lại,

Chẳng đợi con người sửa lỗi sai.

Có những cơ hội qua một lần,

Dẫu muốn quay về cũng chẳng còn.

Vậy nên khi thấy lòng mệt mỏi,

Hãy cho mình một phút nghỉ ngơi.

Đừng cứ bước đi vì sĩ diện,

Khi con tim muốn được quay về.

Khi biết mình đang đi sai hướng,

Hãy dừng trước khi vực thẳm sâu.

Đừng nghĩ quay đầu là thất bại,

Quay đầu đôi khi chính trưởng thành.

Một người biết dừng khi nóng giận,

Có thể giữ lại một tình thân.

Một người biết dừng khi tham vọng,

Có thể giữ được cả bình yên.

Một người biết dừng lời cay nghiệt,

Có thể cứu vãn một trái tim.

Một người biết dừng trong tranh chấp,

Có thể giữ được một người thân.

Đừng đợi đến khi người rời bước,

Mới hiểu họ quý giá thế nào.

Đừng đợi đến khi cha mẹ khuất,

Mới tiếc những ngày chẳng hỏi han.

Đừng đợi sức khỏe không còn nữa,

Mới hiểu bình an quý vô cùng.

Đừng đợi mái tóc pha màu trắng,

Mới hỏi đời mình đã sống sao.

Có những điều tưởng còn rất nhiều,

Nhưng thật ra chẳng biết còn bao.

Một ngày, một tháng, hay một tuổi,

Chẳng ai biết trước được ngày mai.

Nếu còn yêu thương, hãy nói nhé,

Nếu còn biết lỗi, hãy xin tha.

Nếu còn cơ hội, đừng trì hoãn,

Nếu còn người đợi, hãy quay về.

Dừng lại không có nghĩa đầu hàng,

Dừng lại để nhìn rõ chính mình.

Dừng lại để nghe lòng lên tiếng,

Dừng lại để chọn lại con đường.

Có khi ta cần buông một việc,

Để giữ lại sức sống trong tâm.

Có khi phải bỏ điều đang muốn,

Để không đánh mất điều cần hơn.

Có khi phải dừng một cuộc chiến,

Không phải vì mình chẳng thể thắng.

Mà vì ta hiểu sau chiến thắng,

Chẳng còn ai để cùng sẻ chia.

Có khi im lặng là trí tuệ,

Có khi nhường bước lại là hay.

Có khi một chữ “thôi” đúng lúc,

Lại mở ra một lối tương lai.

Cuộc đời không bắt ta hoàn hảo,

Chỉ mong ta biết sửa mỗi ngày.

Sai một lần, đừng sai lần nữa,

Ngã một lần, hãy đứng lên thôi.

Đừng biến lỗi lầm thành số phận,

Đừng lấy quá khứ khóa tương lai.

Điều quan trọng không là từng ngã,

Mà là ta có chịu đứng lên.

Nếu hôm nay còn nhìn thấy mặt trời,

Thì hôm nay vẫn có thể đổi thay.

Nếu trong tim còn niềm thức tỉnh,

Thì chẳng bao giờ thật quá muộn.

Hãy dừng lại trước khi quá muộn,

Trước khi lời nói hóa vết thương.

Trước khi người thương thành xa lạ,

Trước khi cơ hội hóa hư không.

Hãy dừng lại trước khi quá muộn,

Trước khi lòng chỉ còn tiếc nuối.

Trước khi ta hiểu điều quý nhất,

Thì đã chẳng thể giữ trong tay.

Có những chuyến tàu không quay lại,

Có những mùa hoa chỉ một lần.

Có những người đi rồi chẳng trở lại,

Có những yêu thương hóa xa xăm.

Vậy nên hãy sống khi còn sống,

Hãy thương khi còn có thể thương.

Hãy nói những điều cần phải nói,

Và làm điều đúng trước ngày mai.

Đừng chờ cuộc đời lên tiếng gọi,

Bằng những mất mát chẳng thể bù.

Hãy tự đánh thức mình hôm nay,

Khi con đường vẫn còn phía trước.

Bởi chiến thắng lớn trong đời sống

Đôi khi không phải bước thật xa.

Mà là biết dừng chân đúng lúc,

Để không đánh mất chính chúng ta.

Dừng lại không phải là yếu đuối,

Quay đầu không phải đã thua rồi.

Biết dừng đúng lúc là bản lĩnh,

Biết sửa chính mình mới thật mạnh.

Và nếu hôm nay còn cơ hội,

Xin đừng để nó hóa ngày mai.

Hãy sống tử tế từ giây phút này,

Bởi chẳng ai biết…

Khi nào là “quá muộn”.