18/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 1 BÍ ẨN MANG TÊN CUỘC ĐỜI Đời người tựa áng mây trôi, Sớm còn rực rỡ, chiều rồi hóa không. Ta đi giữa cõi mênh mông, Mang theo câu hỏi trong lòng chưa nguôi. Sinh ra từ một tiếng cười, Lớn lên học cách giữa người với ta. Có khi tưởng đã hiểu ra, Ngoảnh nhìn mới thấy đời là chiêm bao. Tuổi thơ theo gió bay cao, Tuổi xanh để lại biết bao tháng ngày. Ta từng đuổi bóng tương lai, Mải mê tìm kiếm một đời thành công. Nào hay giữa chốn bụi hồng, Điều ta tìm kiếm lại không ở ngoài. Có khi một phút thở dài, Cho ta nhìn lại đường dài đã qua. Có người đi khắp gần xa, Mà quên một mái hiên nhà đợi mong. Có người ôm cả ước mong, Đến khi ngoảnh lại, tay không giữa đời. Cuộc đời bí ẩn lạ vời, Càng đi càng thấy một trời nhân sinh. Được thua rồi cũng lặng thinh, Hơn thua rồi cũng hóa mình với mây. Sau cùng ta hiểu điều này, Đời không quý nhất những ngày huy hoàng. Mà trong một thoáng bình an, Biết thương, biết nhớ, biết mang nghĩa tình. Một đời chẳng thể trường sinh, Nên từng khoảnh khắc tự mình nâng niu. Mai sau tóc bạc, bóng chiều, Mới hay hạnh phúc là điều rất gần. Bí ẩn chẳng ở xa xăm, Nằm trong cách sống, cách cầm thời gian. Đi qua được mất hợp tan, Mới hay đời quý ở an trong lòng.