19/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 9

TUỔI BỐN MƯƠI – GIỮA NGÃ BA CUỘC ĐỜI

Tuổi bốn mươi – Giữa ngã ba cuộc đời

Bốn mươi đứng giữa ngã ba,

Nhìn về phía trước, nhìn qua phía mình.

Bao năm xuôi ngược mưu sinh,

Mà sao câu hỏi trong mình vẫn đau.

Ta từng nghĩ phải đi mau,

Phải thành công trước, phải giàu hơn ai.

Để rồi giữa những đêm dài,

Chợt nghe tiếng gọi của ngày đã xa.

Một thời ôm những ước mơ,

Đến khi chạm được lại ngờ mình sai.

Có khi đứng giữa tương lai,

Mà lòng chẳng biết ngày mai muốn gì.

Công danh, tiền bạc, được chi,

Nếu đem bình yên đổi đi mất rồi?

Có khi chẳng thiếu một người,

Mà sao căn phòng vẫn vơi tiếng cười.

Bốn mươi mới hiểu cuộc đời,

Không phải con đường chỉ một hướng đi.

Có khi dừng lại đôi khi,

Lại là cách để bước đi đúng đường.

Đừng sợ một đoạn lỡ làng,

Đừng vì quá khứ mà mang nặng lòng.

Chim còn đổi hướng giữa đồng,

Người còn có thể bắt đầu lại thôi.

Tuổi đời chẳng phải cuộc đua,

Mỗi người một nhịp, sớm trưa một phần.

Miễn sao giữ được tinh thần,

Biết mình mong muốn, biết cần điều chi.

Bốn mươi chẳng phải chia ly,

Mà là cơ hội trở về với ta.

Bớt mong ánh mắt người qua,

Bớt đem thành bại làm quà đo nhau.

Từ nay sống chậm một câu,

Lắng nghe tiếng nói nhiệm màu trong tim.

Dẫu đời còn lắm nổi chìm,

Chỉ cần biết hướng, bình minh sẽ về.