19/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 8
ĐỪNG ĐO GIÁ TRỊ CON NGƯỜI BẰNG TẤM BẰNG
Đừng đo giá trị con người bằng tấm bằng
Tấm bằng chỉ một trang đời,
Sao đem cân đếm một người hơn nhau?
Đường đời muôn nẻo trước sau,
Đâu riêng tri thức mới giàu giá nhân.
Có người học rộng muôn phần,
Mà trong đối đãi chưa cần biết thương.
Có người chẳng bước giảng đường,
Mà tay chai sạn, tình thương đong đầy.
Có người chữ nghĩa đủ đầy,
Nhưng khi gian khó lại quay bước về.
Có người từ những chân quê,
Gian nan hun đúc lời thề dựng xây.
Bằng kia ghi dấu tháng ngày,
Nhưng đâu ghi hết những cay đắng đời.
Đâu ghi giọt lệ chơi vơi,
Đâu ghi những lúc một người tự thân.
Đâu ghi lòng tốt âm thầm,
Đâu ghi những buổi khó khăn giúp người.
Đâu ghi một ánh mắt cười,
Đâu ghi nhân nghĩa giữa đời đổi thay.
Học hành quý biết bao nhiêu,
Nhưng bằng cấp chẳng nói điều hơn ai.
Điều làm nên giá trị người,
Là tâm, là đức, là lời đã trao.
Người tài càng phải hiểu nhau,
Càng mang tri thức càng giàu sẻ chia.
Chẳng nên dựng một hàng rào,
Để phân cao thấp giữa bao phận người.
Đời người mỗi một cuộc đời,
Có riêng một nẻo, một thời để đi.
Chẳng ai giống hết ai đâu,
Chỉ mong sống thật, sống sâu nghĩa tình.
Mai này khép lại hành trình,
Chẳng ai hỏi tấm bằng mình đứng đâu.
Chỉ còn cách sống bền lâu,
Và bao thương nhớ trong nhau còn gìn.
Bằng cao chẳng quyết định mình,
Mà do ta sống nghĩa tình thế nao.
Tri thức soi sáng đường vào,
Nhân tâm mới giữ ngọt ngào dài lâu.