18/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 6
HỌC CAO HAY THẤP – ĐỜI KHÔNG ĐO BẰNG TẤM BẰNG
Học cao hay thấp – Đời không đo bằng tấm bằng
Đường đời đâu phải thước đo,
Để đem bằng cấp đắn đo phận người.
Có người học rộng hơn đời,
Mà chưa hiểu được một lời yêu thương.
Có người chẳng bước giảng đường,
Mà tay gây dựng quê hương mỗi ngày.
Bằng kia chỉ một tờ đầy,
Còn bao tri thức dựng xây trong lòng.
Có người chữ nghĩa chất chồng,
Mà khi gặp khó lại không vững lòng.
Có người học chẳng được mong,
Mà trong gian khó vẫn không cúi đầu.
Đời đâu chỉ chuyện hơn nhau,
Chẳng ai sinh ra đã giàu hiểu sâu.
Tri thức quý tựa nhịp cầu,
Nhưng người đi được phải giàu nghị tâm.
Học là để hiểu chính mình,
Biết điều đúng đắn, biết nhìn thế gian.
Học không chỉ để vinh vang,
Mà trao giá trị, mở mang tâm hồn.
Có khi trường lớp dạy khôn,
Mà đời dạy những mất còn đắng cay.
Có khi vấp ngã một lần,
Lại cho ta hiểu chính mình hơn xưa.
Đừng nhìn áo mũ mà thừa,
Đừng nhìn bằng cấp mà vừa lòng ai.
Người cao quý chẳng bởi tài,
Mà do cách sống tháng ngày ra sao.
Một người học thấp thì sao,
Nếu lòng tử tế, biết bao nghĩa tình.
Một người học rộng thông minh,
Nếu đem tri thức giúp mình giúp nhau.
Cuối đường chẳng hỏi bằng nào,
Mà xem ta đã trao vào cuộc đời.
Đã từng sống đẹp với người,
Đã từng cố gắng, đã cười sau đau.
Học cao chẳng phải hơn nhau,
Học nhiều càng phải hiểu sâu chữ người.
Bằng kia chỉ mở một đời,
Còn nhân cách mới theo người dài lâu.