HNI 29-7
CHƯƠNG 8: VAI TRÒ CỦA TỪNG THÀNH VIÊN
Nếu coi mỗi gia đình là một công ty đa ngành, thì tài sản lớn nhất của gia đình không phải là tiền bạc, nhà đất hay công nghệ, mà chính là con người. Tài sản có thể tăng hoặc giảm, công nghệ có thể thay đổi, thị trường có thể biến động, nhưng năng lực, phẩm chất và sự gắn kết của các thành viên mới là yếu tố quyết định gia đình có thể đi được bao xa và tồn tại được bao lâu.
Một gia đình muốn phát triển bền vững cần hiểu rõ một nguyên tắc: mỗi người đều có giá trị, nhưng không phải ai cũng có cùng một vai trò. Sự khác biệt về tuổi tác, giới tính, tính cách, năng lực, kinh nghiệm và hoàn cảnh không phải là nguyên nhân để chia rẽ. Nếu được tổ chức đúng cách, chính sự khác biệt ấy sẽ tạo nên sức mạnh bổ trợ lẫn nhau.
Trong một doanh nghiệp, không thể để tất cả mọi người cùng làm một việc. Gia đình cũng vậy. Người lớn tuổi có kinh nghiệm và sự từng trải. Người trưởng thành có khả năng tạo thu nhập và quản lý nguồn lực. Người trẻ có sức khỏe, kiến thức mới và khả năng tiếp cận công nghệ. Trẻ em cần được học tập, rèn luyện và hình thành nhân cách. Mỗi người có một vị trí trong hành trình chung.
Vai trò đầu tiên và quan trọng nhất là vai trò của người sáng lập và người dẫn dắt gia đình. Đó có thể là cha mẹ hoặc những người đang giữ trách nhiệm chính trong gia đình. Người dẫn dắt không chỉ có nhiệm vụ kiếm tiền mà còn phải xây dựng định hướng, văn hóa và những nguyên tắc chung. Họ là người đặt câu hỏi: Gia đình này muốn trở thành ai? Chúng ta đang xây dựng điều gì cho thế hệ sau? Những giá trị nào nhất định không được đánh đổi?
Một người lãnh đạo gia đình tốt không phải là người quyết định mọi thứ một mình. Họ là người tạo ra tầm nhìn, biết lắng nghe và giúp các thành viên phát huy năng lực. Quyền lực trong gia đình không nên được hiểu là quyền áp đặt, mà là trách nhiệm dẫn dắt và phục vụ lợi ích chung.
Vai trò thứ hai là người quản trị tài chính và tài sản. Đây là một vai trò quan trọng trong mô hình gia đình đa ngành. Người đảm nhiệm công việc này cần có tính cẩn trọng, minh bạch và khả năng nhìn dài hạn. Họ theo dõi dòng tiền, quản lý ngân sách, lập kế hoạch tích lũy, kiểm soát nợ và phối hợp với các thành viên trong những quyết định tài chính lớn.
Tuy nhiên, quản trị tài chính không đồng nghĩa với việc một người được quyền kiểm soát toàn bộ tiền bạc của gia đình. Cần có sự minh bạch và phân quyền phù hợp. Những tài sản chung cần được ghi nhận rõ ràng, các khoản thu chi quan trọng cần được thống nhất và các quyết định lớn cần có sự tham gia của những người liên quan.
Vai trò thứ ba là người tạo ra thu nhập và phát triển kinh doanh. Trong gia đình có thể có một hoặc nhiều thành viên đảm nhiệm công việc này. Có người làm công ăn lương, có người kinh doanh, có người đầu tư, có người xây dựng thương hiệu cá nhân hoặc phát triển doanh nghiệp số.
Điều quan trọng là gia đình không nên đánh giá giá trị của một thành viên chỉ bằng số tiền họ kiếm được. Người tạo ra thu nhập có vai trò quan trọng, nhưng người chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái, quản lý nhà cửa và hỗ trợ hậu phương cũng đang tạo ra giá trị. Một hệ thống kinh tế gia đình chỉ có thể vận hành khi cả những đóng góp hữu hình và vô hình đều được nhìn nhận đúng mức.
Vai trò thứ tư là người quản trị tri thức. Trong kỷ nguyên AI và kinh tế số, tri thức trở thành một loại tài sản đặc biệt. Gia đình cần có người chịu trách nhiệm thúc đẩy việc học tập, lưu giữ kinh nghiệm và chia sẻ kiến thức giữa các thế hệ.
Người quản trị tri thức không nhất thiết phải là người học giỏi nhất. Đó có thể là người biết cách tìm kiếm thông tin, kết nối các nguồn kiến thức và xây dựng thói quen học tập cho cả gia đình. Người này có thể tổ chức những buổi chia sẻ nhỏ, hướng dẫn các thành viên sử dụng công nghệ hoặc cùng nhau đọc sách, học kỹ năng mới.
Một gia đình có tài sản nhưng không có tri thức sẽ khó giữ được tài sản. Một gia đình có tri thức nhưng không biết chia sẻ sẽ khó tạo ra sức mạnh tập thể. Vì vậy, tri thức cần được lưu chuyển giữa các thành viên.
Vai trò thứ năm là người phụ trách công nghệ và chuyển đổi số. Đây thường là lĩnh vực mà thế hệ trẻ có nhiều lợi thế. Những người am hiểu công nghệ có thể hỗ trợ gia đình sử dụng các công cụ số để quản lý tài chính, lưu trữ dữ liệu, học tập, kinh doanh và kết nối cộng đồng.
Trong mô hình HGroup, các nền tảng số và AI có thể trở thành công cụ hỗ trợ gia đình trong nhiều hoạt động. Tuy nhiên, công nghệ chỉ phát huy giá trị khi có người biết sử dụng đúng cách. Người phụ trách công nghệ không nên trở thành người duy nhất nắm giữ mọi thông tin, mà cần giúp các thành viên khác cùng tiếp cận và sử dụng công nghệ an toàn, hiệu quả.
Vai trò đặc biệt quan trọng khác là người gìn giữ văn hóa và kết nối tình cảm gia đình. Trong nhiều gia đình, đây thường là công việc âm thầm và khó đo lường. Đó có thể là người mẹ, người cha, ông bà hoặc bất kỳ thành viên nào có khả năng kết nối mọi người.
Người này giúp duy trì những giá trị truyền thống, tổ chức những cuộc gặp gỡ, quan tâm đến cảm xúc của từng thành viên và tạo ra không gian để mọi người có thể chia sẻ. Khi gia đình ngày càng lớn và mỗi người có một cuộc sống riêng, vai trò kết nối càng trở nên quan trọng.
Một gia đình có thể có nhiều tài sản nhưng nếu các thành viên không còn muốn ngồi cùng nhau, hệ thống ấy đã mất đi một phần giá trị quan trọng nhất.
Ông bà và thế hệ lớn tuổi cũng có một vai trò riêng. Họ là những người lưu giữ ký ức, lịch sử và kinh nghiệm của gia đình. Những câu chuyện về quá khứ giúp thế hệ trẻ hiểu mình đến từ đâu và vì sao những giá trị hiện tại được hình thành.
Tuy nhiên, kinh nghiệm không nên trở thành quyền áp đặt. Người lớn tuổi có thể truyền lại bài học, nhưng cần tôn trọng quyền lựa chọn của thế hệ trẻ. Ngược lại, người trẻ cũng cần hiểu rằng công nghệ mới không thể thay thế hoàn toàn những bài học được tích lũy qua nhiều thập kỷ.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của người đi trước và năng lực đổi mới của thế hệ sau có thể tạo ra một sức mạnh đặc biệt.
Cha mẹ giữ vai trò quan trọng trong việc xây dựng nền tảng cho thế hệ kế thừa. Họ không chỉ nuôi con bằng vật chất mà còn phải trao cho con năng lực tự lập. Một sai lầm phổ biến là cha mẹ cố gắng để lại thật nhiều tài sản nhưng quên rằng tài sản lớn nhất cần trao cho con là khả năng tự tạo ra giá trị.
Con cái cần được học cách quản lý tiền, sử dụng công nghệ, giao tiếp, giải quyết vấn đề và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Nếu chỉ trao tài sản mà không trao năng lực, tài sản có thể trở thành gánh nặng. Nếu trao năng lực cùng với giá trị sống, tài sản sẽ trở thành công cụ để thế hệ sau phát triển.
Thế hệ trẻ không chỉ là người thừa kế. Họ phải được xem là những người đồng kiến tạo tương lai. Người trẻ có sức khỏe, khả năng học nhanh và thích nghi với công nghệ. Họ có thể đóng góp vào chuyển đổi số, xây dựng thương hiệu, phát triển những mô hình kinh doanh mới và mở rộng kết nối với thế giới.
Tuy nhiên, người trẻ cũng cần học cách tôn trọng kinh nghiệm, biết kiên nhẫn và hiểu rằng thành công bền vững không thể chỉ dựa vào tốc độ. Sức trẻ cần đi cùng kỷ luật. Sáng tạo cần đi cùng trách nhiệm. Công nghệ cần đi cùng đạo đức.
Trẻ em trong mô hình gia đình đa ngành chưa cần tham gia vào việc quản trị tài sản hay kinh doanh. Vai trò chính của các em là học tập, vui chơi, phát triển nhân cách và khám phá năng lực bản thân. Tuy nhiên, ngay từ nhỏ, trẻ có thể được làm quen với tư duy kinh tế phù hợp lứa tuổi: biết trân trọng lao động, biết tiết kiệm, biết chia sẻ và hiểu rằng mọi thành quả đều cần sự nỗ lực.
Gia đình không nên biến trẻ em thành những “nhân sự” phải đạt thành tích để phục vụ mục tiêu kinh tế. Trẻ cần được lớn lên trong tình yêu thương và có quyền lựa chọn con đường riêng. Mục tiêu của gia đình là trao cho trẻ nền tảng để trưởng thành, không phải quyết định thay toàn bộ cuộc đời của trẻ.
Một nguyên tắc quan trọng trong phân công vai trò là không đóng khung con người vào một vị trí cố định. Một người có thể hôm nay là người tạo thu nhập, ngày mai trở thành người quản lý. Một người trẻ có thể học hỏi từ người lớn tuổi, sau đó đến một thời điểm nào đó trở thành người dẫn dắt. Vai trò cần được điều chỉnh theo từng giai đoạn của cuộc đời.
Gia đình cũng cần có cơ chế thay thế và kế thừa. Nếu một người giữ toàn bộ kiến thức hoặc tài sản mà không truyền lại cho thế hệ sau, hệ thống sẽ trở nên phụ thuộc. Mỗi vị trí quan trọng cần có người kế nhiệm được đào tạo dần dần.
Đây chính là tư duy quản trị dài hạn.
Khi gia đình mở rộng thành một hệ thống nhiều hoạt động, có thể hình thành những nhóm chức năng tương tự một doanh nghiệp: nhóm tài chính, nhóm kinh doanh, nhóm công nghệ, nhóm tri thức, nhóm truyền thông, nhóm quản trị tài sản và nhóm kết nối cộng đồng. Không phải gia đình nào cũng cần tổ chức phức tạp như vậy, nhưng tư duy phân vai giúp mỗi thành viên hiểu mình đang đóng góp ở đâu.
Điều quan trọng nhất là vai trò phải đi cùng quyền hạn và trách nhiệm. Không thể giao trách nhiệm nhưng không trao quyền thực hiện. Cũng không thể trao quyền mà không yêu cầu trách nhiệm. Người được giao việc cần có khả năng quyết định trong phạm vi của mình và chịu trách nhiệm về kết quả.
Gia đình cũng cần tránh việc một người ôm quá nhiều vai trò. Người vừa quản lý tiền, vừa quyết định đầu tư, vừa kiểm soát kinh doanh và vừa đánh giá mọi thành viên sẽ dễ tạo ra sự mất cân bằng. Phân công hợp lý giúp giảm áp lực và tăng tính minh bạch.
Cuối cùng, mô hình gia đình đa ngành chỉ thực sự thành công khi mọi thành viên hiểu rằng mình không phải là những cá nhân cạnh tranh với nhau, mà là những người cùng đứng trong một đội ngũ. Người mạnh hỗ trợ người yếu. Người có kinh nghiệm dẫn dắt người mới. Người trẻ mang sức sáng tạo, người lớn tuổi mang sự từng trải. Mỗi người đóng góp theo năng lực và hoàn cảnh của mình.
Khi từng thành viên biết rõ vai trò, tôn trọng vai trò của người khác và cùng hướng về một sứ mệnh chung, gia đình sẽ hình thành một hệ thống có khả năng tự vận hành và phát triển qua nhiều thế hệ. Khi đó, “công ty gia đình đa ngành” không chỉ là một mô hìn