HNI 29/7

THƠ LỤC BÁT 

– CHƯƠNG 4

CÁI GIÁ CỦA SỰ NÓNG VỘI

 

Đường dài chẳng thể vội vàng,

Muốn nên việc lớn phải mang chí bền.

Hái non quả vẫn chưa nên,

Ép cho chín sớm chẳng bền vị ngon.

 

Dòng sông lặng lẽ nước nguồn,

Kiên trì xuôi chảy chẳng buồn hơn thua.

Người đời hấp tấp sớm trưa,

Nhiều khi đánh mất mùa xưa gieo trồng.

 

Thành cao xây bởi nền móng,

Chứ đâu dựng vội mà mong vững bền.

Thời gian là phép thử nên,

Lọc bao ý chí vững bền lòng son.

 

Đừng vì lợi nhỏ vuông tròn,

Đánh rơi giá trị vẫn còn mai sau.

Qua bao mưa nắng dãi dầu,

Cây sâu gốc rễ mới màu xanh tươi.

 

Việc đời chớ vội hơn người,

Đi từng bước chắc rạng ngời tương lai.

Kiên tâm giữ vững đường dài,

Thành công sẽ nở một ngày đẹp tươi.

 

Nóng vội chỉ được nhất thời,

Bền lòng mới giữ trọn đời vinh quang.