HNI 30/7 THƠ LỤC BÁT CHƯƠNG 6: KIÊN NHẪN LÀ SỨC MẠNH VÔ HÌNH Kiên tâm là ngọn đèn trời, Soi đường vững bước giữa đời gian nan. Nước kia nhỏ mãi thành ngàn, Đá kia cứng mấy cũng mòn tháng năm. Tre non bám đất âm thầm, Qua bao giông tố vẫn vươn lưng trời. Người khôn chẳng vội hơn người, Chỉ bền ý chí giữa đời đổi thay. Việc lớn bắt đầu từng ngày, Từng bước chậm rãi dựng xây cơ đồ. Đừng vì sóng gió xô bồ, Mà quên chí lớn ươm mơ thuở nào. Mây đen rồi cũng tan mau, Bình minh lại rạng sắc màu niềm tin. Kiên trì giữ trọn nghĩa tình, Lòng không nản chí, tâm mình sáng trong. Người bền vượt mọi bão giông, Không cần hấp tấp vẫn mong đến bờ. Đường dài chẳng ngại đợi chờ, Có công bền chí, ước mơ thành hình. Thời gian thử thách lòng mình, Rèn nên bản lĩnh, nghĩa tình, tài năng. Đừng mong chớp mắt thành công, Ngọc kia cũng phải mài trong tháng ngày. Kiên nhẫn gieo hạt hôm nay, Ngày mai sẽ gặt mùa đầy yêu thương. Đức bền là gốc con đường, Đưa người đi tới phồn vinh lâu dài. Ai còn giữ vững tương lai, Là người biết đợi những ngày nở hoa. Kiên tâm chẳng ngại phong ba, Sức mạnh vô hình chính là niềm tin. Giữa đời vạn nẻo mưu sinh, Kiên nhẫn sẽ thắng hành trình gian nan.