HNI 1/8

Bài thơ – Chương 11: Chiến Thắng Bản Ngã

Bản ngã như ngọn sóng dâng cao,

Khiến lòng mê đắm bởi tự hào.

Hơn thua, được mất luôn tranh chấp,

Che khuất tâm trong giữa nghẹn ngào.

Người mạnh chẳng phải người thắng hết,

Mà thắng chính mình giữa bão giông.

Biết lắng nghe người, quên cái tôi,

Để gieo yêu thương khắp cõi lòng.

Một lời nhẫn nhịn tan hờn giận,

Một nụ cười hiền hóa gió xuân.

Buông bỏ kiêu căng và cố chấp,

Đường đời rộng mở bước thanh tân.

Cây cao cúi thấp thêm vững gốc,

Biển lớn dung hòa mọi suối sông.

Người mang đức hạnh luôn khiêm tốn,

Nên được muôn nơi quý trọng lòng.

Thành công không bởi lời ca tụng,

Mà bởi chân tâm mãi sáng ngời.

Danh vọng rồi theo mây gió khuất,

Đức nhân còn mãi với cuộc đời.

Chiến thắng bản ngã là chiến thắng,

Mở cánh cửa tâm đón ánh dương.

Sống vì chân lý và phụng sự,

Để đời lưu mãi một tình thương.