HNI 01/08

THƠ LỤC BÁT

CHƯƠNG 8: HỌC TRƯỚC KHI LÃNH ĐẠO

 

Muốn chèo con thuyền ra khơi,

Trước tiên học cách vượt thời gió mưa.

Muốn thành người dẫn đường xưa,

Phải trau trí tuệ sớm trưa chuyên cần.

 

Học từ sách vở bao lần,

Học từ cuộc sống muôn phần đổi thay.

Học người đi trước hôm nay,

Học điều đúng đắn dựng xây lòng mình.

 

Người tài giữ trọn nghĩa tình,

Càng cao càng biết lặng thinh học hoài.

Đừng vì chút tiếng một mai,

Mà quên rèn đức, quên bài đầu tiên.

 

Biển sâu bởi nhận trăm miền,

Người hay bởi biết ưu phiền lắng nghe.

Lời hay xin giữ mang về,

Lời sai cũng ngẫm để nghe lòng mình.

 

Lãnh đạo trước hết quang minh,

Lãnh đạo bản ngã của mình mỗi ngày.

Giữ tâm ngay thẳng chẳng lay,

Giữ lòng khiêm tốn dựng xây cơ đồ.

 

Đường đời chẳng ngại quanh co,

Có tâm học hỏi chẳng lo lạc đường.

Mỗi ngày thêm một yêu thương,

Mỗi ngày thêm một con đường trí nhân.

 

Thành công chẳng đến một lần,

Mà do tích lũy tinh thần bền lâu.

Cây cao nhờ rễ ăn sâu,

Người cao nhờ học bắc cầu tương lai.

 

Đừng mong địa vị sớm mai,

Khi nền tri thức còn hoài mỏng manh.

Ngọc kia mài mới long lanh,

Người kia học mãi mới thành hiền tài.

 

Lắng nghe chẳng phải nhún vai,

Mà là mở rộng tương lai chính mình.

Người khôn trọng chữ chân tình,

Biết nghe, biết học, biết gìn niềm tin.

 

Dẫu cho vạn nẻo mưu sinh,

Đức và trí vẫn là hình bóng cao.

Đừng vì chức vị tự hào,

Quên đi bài học thuở nào gian nan.

 

Người gieo tri thức chứa chan,

Mai sau gặt lấy muôn vàn thành công.

Học như nước chảy về sông,

Không ngừng bồi đắp cánh đồng tương lai.

 

Muốn người kính trọng lâu dài,

Trước tiên phải sống thẳng ngay, thật lòng.

Lãnh đạo bằng đức, bằng công,

Chứ không chỉ bởi địa vị hơn người.

 

Học hoài cho sáng cuộc đời,

Học để phụng sự, rạng ngời niềm tin.

Đường xa vẫn giữ tâm hiền,

Trí cao, đức vững nối liền