Bài thơ – Chương 25: Phụng sự xã hội

Sống là để biết cho đi,
Gieo thêm hạt giống từ bi giữa đời.
Chẳng mong báo đáp, khen ngợi,
Chỉ mong cuộc sống rạng ngời yêu thương.

Người gieo ánh sáng muôn phương,
Lặng thầm cống hiến, mở đường thiện tâm.
Một lời chia sẻ âm thầm,
Cũng như ngọn lửa sưởi lòng bao người.

Phụng sự chẳng đợi giàu sang,
Chỉ cần một tấm lòng vàng chân thành.
Bàn tay nối những điều lành,
Kết thành sức mạnh vun trồng niềm tin.

Giúp người khi họ khó khăn,
Là gieo hạnh phúc vào ngần mai sau.
Cho đi chẳng hề mất đâu,
Yêu thương sẽ hóa nhịp cầu nhân duyên.

Đời người hữu hạn ngắn thôi,
Điều còn ở lại là tình người trao.
Danh tài rồi cũng hư hao,
Chỉ lòng phụng sự dạt dào còn mãi.

Hãy cùng góp sức hôm nay,
Xây đời nhân ái, dựng xây hòa bình.
Phụng sự bằng cả chân tình,
Là con đường đẹp cho mình, cho dân.

Thông điệp chương:

Phụng sự xã hội không nhất thiết bắt đầu từ những việc lớn lao, mà từ những hành động nhỏ được thực hiện bằng trái tim chân thành. Khi biết sống vì cộng đồng, sẻ chia yêu thương và góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, mỗi người không chỉ mang lại hạnh phúc cho người khác mà còn tìm thấy ý nghĩa cao đẹp của chính cuộc đời mình.