HNI 3/8/2026:

Bài thơ Chương 19: Kinh điển và trí tuệ

Kinh điển sáng tựa trăng ngời,

Soi tâm vượt khỏi biển đời trầm luân.

Lời kinh như suối trong ngần,

Tưới bao hạt giống thiện căn mỗi ngày.

Trí tuệ chẳng ở đâu xa,

Nằm trong chánh niệm chan hòa yêu thương.

Đọc kinh để hiểu vô thường,

Biết buông chấp ngã, mở đường bình an.

Từng trang kinh quý ngọc vàng,

Dẫn người vượt bến mê sang giác ngời.

Không vì danh lợi cuộc đời,

Mà vì chân lý rạng ngời trong tâm.

Học kinh chẳng để nói suông,

Mà đem thực hành trên đường nhân sinh.

Sống bằng đạo hạnh chân tình,

Gieo nhân yêu thương, kết tình muôn nơi.

Kinh là ánh sáng soi đời,

Tuệ là ngọn đuốc rạng ngời bước chân.

Ai đem giáo pháp chuyên cần,

Sẽ tìm hạnh phúc giữa trần thế gian.

Đường xa nhờ có pháp âm,

Tâm như sen nở giữa đầm bùn sâu.

Kinh điển muôn thuở nhiệm mầu,

Mở kho trí tuệ, bắc cầu từ bi.

Thông điệp chương:

Kinh điển là ngọn đèn soi đường, trí tuệ là ánh sáng trong tâm. Khi học để hiểu, hành để sống và phụng sự bằng tình thương, mỗi người đều có thể chuyển hóa chính mình và góp phần làm cho cuộc đời trở nên tốt đẹp hơn.