HNI 21/7

Bài thơ – Chương 12: Học Tập Suốt Đời

Học chẳng chỉ khi còn ngồi ghế lớp,

Mà theo người suốt cả cuộc hành trình.

Mỗi trang sách là một chân trời mới,

Mở trong ta ánh sáng của bình minh.

Dòng tri thức như con sông bất tận,

Ai dừng chèo sẽ lạc giữa thời gian.

Thế giới đổi từng giờ không chờ đợi,

Chỉ người học mới vững bước hiên ngang.

Học để biết lắng nghe và thấu hiểu,

Học bao dung, học sẻ chia chân thành.

Học từ sách, từ đời và thất bại,

Học để mình sống đẹp với nhân sinh.

Có bài học không nằm trong trang vở,

Mà hiện lên qua nước mắt, nụ cười.

Qua gian khó ta trưởng thành mạnh mẽ,

Qua yêu thương ta hiểu nghĩa làm người.

AI mở rộng chân trời tri thức mới,

Đưa nhân gian đến gần những ước mơ.

Nhưng máy móc không thay lòng ham học,

Cũng chẳng thay khát vọng của con người.

Người thành công luôn xem mình còn thiếu,

Luôn khiêm nhường trước biển rộng tri thức.

Mỗi ngày mới là một ngày khám phá,

Nuôi trong tim ngọn lửa của nhận thức.

Đừng e ngại khi bắt đầu từ nhỏ,

Một trang sách, một câu hỏi hôm nay.

Từng hạt cát sẽ thành nên sa mạc,

Từng bước chân sẽ chạm tới tương lai.

Học để sống, để cống hiến và sáng tạo,

Để dựng xây cuộc sống đẹp muôn nơi.

Tri thức quý khi trở thành hành động,

Mang yêu thương lan tỏa khắp cuộc đời.

Hãy học mãi như dòng sông ra biển,

Không ngừng đi để rộng mở tâm hồn.

Người biết học là người luôn tiến bước,

Viết tương lai bằng ý chí sắt son