HNI 22/7/2026:

Bài thơ Chương 42: Di sản của tri thức

Tri thức chẳng phải bạc vàng,

Mà là ngọn đuốc soi ngàn nẻo đi.

Qua bao thế hệ phân ly,

Ánh đèn hiểu biết vẫn ghi dấu đời.

Sách hay mở rộng chân trời,

Dạy ta suy nghĩ, dạy người yêu thương.

Một trang sách, một con đường,

Có khi đổi cả hướng đường tương lai.

Tiền tài rồi sẽ nhạt phai,

Quyền uy cũng hóa sương mai giữa trời.

Chỉ còn tri thức sáng ngời,

Truyền từ thế hệ đến người mai sau.

Học không chỉ để hơn nhau,

Mà để phụng sự, bắc cầu nhân sinh.

Đem điều hiểu biết của mình,

Gieo thành hạt giống văn minh cho đời.

Tri thức cần gắn việc làm,

Không chỉ nằm mãi trên ngàn trang thư.

Hiểu rồi phải biết thực hành,

Để bao giá trị hóa thành thành công.

Người thầy lặng lẽ vun trồng,

Người trò chăm chỉ nối dòng tương lai.

Mỗi người một ngọn lửa soi,

Cùng nhau thắp sáng đất trời quê hương.

Di sản chẳng chỉ công trình,

Mà là tư tưởng, nghĩa tình, niềm tin.

Một lời chỉ dạy chân tình,

Có khi thay đổi hành trình một ai.

Hãy luôn học hỏi mỗi ngày,

Biết điều chưa biết, biết sai sửa mình.

Càng cao càng giữ khiêm nhường,

Càng sâu tri thức càng thương con người.

Mai này năm tháng qua đi,

Tên người rồi cũng khuất mờ thời gian.

Nhưng điều còn mãi nhân gian,

Là nguồn tri thức mở ngàn ước mơ.

Di sản quý nhất đời người,

Là kho tri thức sáng ngời truyền trao.

Ai gieo hiểu biết thanh cao,

Sẽ còn sống mãi biết bao thế hệ.