HNI 10-8

PHẦN VI – PHÁP LÝ, MINH BẠCH VÀ AN TOÀN

 

CHƯƠNG 40: HCOIN TRONG MÔI TRƯỜNG PHÁP LÝ TOÀN CẦU

 

Trong một thế giới mà công nghệ blockchain có thể vượt qua biên giới chỉ bằng một kết nối Internet, câu chuyện pháp lý trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

 

Một giao dịch có thể được thực hiện từ một quốc gia, sử dụng nền tảng đặt tại quốc gia khác, liên quan đến người dùng ở nhiều khu vực và được ghi nhận trên một mạng lưới phân tán.

 

Vì vậy, câu hỏi không chỉ là:

 

“Công nghệ có làm được hay không?”

 

Mà còn phải là:

 

“Công nghệ đó có được phép triển khai trong hoàn cảnh cụ thể hay không?”

 

Đối với HCoin, phát triển một hệ sinh thái tài sản số không thể tách rời khỏi pháp luật.

 

Pháp luật không phải là rào cản của đổi mới.

 

Nếu được tiếp cận đúng, pháp luật chính là khung bảo vệ người dùng, doanh nghiệp và chính hệ sinh thái.

 

1. KHÔNG CÓ MỘT “LUẬT BLOCKCHAIN” CHUNG CHO TOÀN THẾ GIỚI

 

Một trong những nhận thức đầu tiên cần xác lập là:

 

Tài sản số không được quản lý giống nhau ở mọi quốc gia.

 

Mỗi quốc gia có thể có cách tiếp cận khác nhau đối với:

 

Tài sản số.

 

Tiền mã hóa.

 

Token.

 

Stablecoin.

 

Dịch vụ thanh toán.

 

Sàn giao dịch.

 

Ví điện tử.

 

Chứng khoán số.

 

Tài sản thực được mã hóa.

 

Dịch vụ lưu ký.

 

Thuế.

 

Chống rửa tiền.

 

Bảo vệ người tiêu dùng.

 

Vì vậy, HCoin không thể chỉ xây dựng một mô hình pháp lý duy nhất rồi áp dụng cho toàn thế giới.

 

Cần tiếp cận theo nguyên tắc:

 

Pháp luật nào – thị trường đó – sản phẩm đó – giấy phép đó.

 

2. HCOIN CẦN ĐƯỢC PHÂN LOẠI ĐÚNG

 

Một tài sản kỹ thuật số có thể được pháp luật của từng quốc gia phân loại theo những cách khác nhau.

 

Có nơi xem một loại token chủ yếu là tài sản kỹ thuật số.

 

Có nơi có thể xem một token có đặc điểm nhất định là công cụ tài chính hoặc chứng khoán.

 

Có nơi tập trung vào chức năng thanh toán.

 

Có nơi đặt trọng tâm vào hoạt động của nền tảng cung cấp dịch vụ.

 

Vì vậy, không thể chỉ dựa vào tên gọi “coin”, “token” hay “tài sản số” để kết luận bản chất pháp lý.

 

Điều quan trọng là phải xem xét:

 

Token được thiết kế như thế nào?

 

Được sử dụng vào mục đích gì?

 

Ai phát hành?

 

Ai kiểm soát?

 

Người dùng nhận được quyền lợi gì?

 

Có cam kết lợi nhuận hay không?

 

Có đại diện cho quyền tài sản hay quyền tài chính nào không?