HNI 13-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: CON NGƯỜI – HÀNH TRÌNH HIỂU CHÍNH MÌNH
Con người từ thuở xa xưa,
Mang theo câu hỏi bốn mùa nhân sinh.
Ta là ai giữa hành trình,
Từ trong cõi sống đi tìm chính ta.
Sinh ra từ đất mẹ già,
Mang theo bản năng, thiết tha giống nòi.
Biết yêu, biết ghét, biết cười,
Biết đau, biết nhớ, biết người, biết ta.
Đói thì tìm miếng cơm qua,
Khát thì tìm nước, mái nhà bình yên.
Nhưng rồi vượt khỏi ưu phiền,
Con người còn muốn kiếm tìm ý nghĩa.
Không chỉ tồn tại sớm khuya,
Mà còn mong được sẻ chia cuộc đời.
Muốn yêu, muốn được gọi mời,
Muốn mình có ích giữa người với nhau.
Có khi mạnh mẽ biết bao,
Có khi yếu đuối, nghẹn ngào trong tim.
Có khi đứng giữa lặng im,
Mà nghe nỗi nhớ đi tìm ngày xưa.
Con người sống giữa nắng mưa,
Mang theo ký ức, giấc mơ tương lai.
Biết nhìn lại những tháng ngày,
Biết lo ngày tới, biết hoài niệm xưa.
Có khi nóng giận vì chưa
Hiểu người, hiểu việc, hiểu vừa lòng nhau.
Có khi bởi một nỗi đau,
Mà đem phòng thủ trước bao tình người.
Con người đâu chỉ nụ cười,
Mà trong sâu thẳm có người rất riêng.
Có tham vọng, có ưu phiền,
Có lòng trắc ẩn, có miền yêu thương.
Có khi chạy mãi trên đường,
Chỉ mong được nhận ánh dương của người.
Danh vang, vật chất, nụ cười,
Đôi khi đánh đổi một đời bình an.
Nhưng trong sâu thẳm tâm can,
Vẫn mong tìm được bình an cho mình.
Muốn nghe một tiếng chân tình,
Muốn trao tin tưởng, muốn mình được yêu.
Con người vừa mạnh vừa yếu,
Vừa mong tự chủ, vừa theo cộng đồng.
Vừa mong giữ lấy ước mong,
Vừa cần một chốn để lòng thuộc về.
Có người lạc giữa đam mê,
Có người thức tỉnh trở về chính tâm.
Có người sau những thăng trầm,
Mới hay hạnh phúc chẳng nằm ở đâu.
Bản thân ta có trước sau,
Có điều muốn giữ, có điều đổi thay.
Hoàn cảnh có thể kéo lay,
Nhưng ta vẫn chọn từng ngày bước đi.
Đừng vội phán xét người kia,
Khi chưa hiểu hết những gì họ mang.
Đằng sau giận dữ, bất an,
Có khi là một vết hằn chưa nguôi.
Đằng sau ích kỷ một người,
Có khi là nỗi sợ đời đổi thay.
Đằng sau một phút đắng cay,
Có khi là cả tháng ngày tổn thương.
Hiểu mình để biết con đường,
Hiểu người để biết yêu thương đúng rồi.
Hiểu đời giữa những nổi trôi,
Hiểu rằng nhân thế vẫn người với nhau.
Mai này công nghệ càng cao,
Máy thông minh đến nhường nào cũng không
Thay ta quyết định trong lòng,
Rằng ta muốn sống vì dòng giá trị.
Tương lai không chỉ bởi gì
Là máy móc mới, mà bởi con người.
Nếu tâm sáng, biết trao cười,
Biết xây niềm tốt cho người, cho ta.
Con người chẳng phải hoàn hảo,
Nhưng luôn có thể bước vào đổi thay.
Từ trong bóng tối hôm nay,
Có thể chọn lại một ngày sáng hơn.
Câu hỏi lớn giữa tâm hồn:
Con người là gì? — vẫn còn đường xa.
Đi tìm câu trả lời ta,
Cũng là đi giữa chính ta mỗi ngày.
Hiểu mình, hiểu những đổi thay,
Hiểu người, hiểu cả đắng cay cuộc đời.
Từ đây gieo một nụ cười,
Cùng nhau kiến tạo đất trời tương lai.