HNI 13-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: CON NGƯỜI MANG NHỮNG GÌ KHI CHÀO ĐỜI?

 

Con người từ lúc sinh ra,

Mang theo bản năng, thiết tha giống nòi.

Biết tìm hơi ấm cuộc đời,

Biết cần che chở, biết người cạnh bên.

 

Chưa từng học nói, học tên,

Mà khi đói bụng đã lên tiếng rồi.

Khát thì tìm nước mà thôi,

Mệt thì cần giấc ngủ trôi nhẹ nhàng.

 

Sinh ra chẳng biết giàu sang,

Chẳng hay danh vọng, chẳng màng hơn thua.

Nhưng mang nhu cầu sớm trưa,

Được yêu, được sống, được vừa bình an.

 

Lớn lên giữa những gian nan,

Con người tìm kiếm bình an cho mình.

Có người theo đuổi công danh,

Có người chỉ muốn gia đình ấm êm.

 

Có người khát vọng vươn lên,

Muốn mình được nhận, được khen giữa đời.

Có người chỉ một nụ cười,

Cũng làm ấm lại một đời cô đơn.

 

Con người có lúc giận hờn,

Có khi yếu đuối, có lần tổn thương.

Có khi lạc giữa yêu thương,

Có khi vì sợ mà đường cách xa.

 

Trong tim vừa có vị tha,

Vừa mang ích kỷ, vừa là yêu thương.

Có khi bảo vệ con đường,

Có khi hy sinh cả phần của ta.

 

Con người có trí tuệ mà,

Biết suy nghĩ trước, biết xa, biết gần.

Biết gom tri thức thành tầng,

Biết xây tương lai từ lần hôm nay.

 

Nhưng đâu phải cứ giỏi hay,

Là luôn sáng suốt giữa ngày đúng sai.

Có khi lý trí đứng ngoài,

Để cho cảm xúc kéo dài quyết tâm.

 

Cái tôi cũng lớn âm thầm,

Muốn mình được trọng, được tâm phục mình.

Có khi chỉ một bất bình,

Mà thành khoảng cách giữa tình người thân.

 

Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn,

Con người vẫn có khả năng đổi thay.

Biết sai có thể sửa ngay,

Biết đau để học những ngày yêu thương.

 

Có khi từ một tổn thương,

Lại thành người biết dẫn đường cho ai.

Có khi qua những đắng cay,

Mới hay lòng tốt quý thay trên đời.

 

Đừng rằng bản chất một người,

Là điều bất biến suốt đời chẳng thay.

Hoàn cảnh tác động mỗi ngày,

Nhưng ta vẫn có bàn tay chọn mình.

 

Chọn điều tử tế, chân tình,

Chọn không trả đũa khi mình bị đau.

Chọn nhìn rộng trước trước sau,

Chọn gieo điều tốt bắt đầu từ tâm.

 

Con người có những âm thầm,

Có phần bản năng, có phần tự do.

Có khi yếu đuối, âu lo,

Nhưng luôn có thể vượt qua