HNI 14-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHÁT VỌNG – NGỌN LỬA TRONG TIM

 

Con người từ thuở ban sơ,

Sinh ra đã muốn dựng cơ nghiệp đời.

Không cam sống mãi chơi vơi,

Luôn tìm một hướng, một nơi để về.

 

Từ khi biết đủ no nê,

Lại mong cuộc sống tràn trề tốt hơn.

Từ căn nhà nhỏ đơn sơ,

Lại mong xây được mái nhà bình yên.

 

Khát khao chẳng đứng một bên,

Mà luôn thôi thúc bước lên mỗi ngày.

Hôm nay còn ở bàn tay,

Ngày mai đã muốn vươn dài tương lai.

 

Có người khát vọng tiền tài,

Muốn cho cha mẹ những ngày thảnh thơi.

Muốn con được học nên người,

Muốn mình tự quyết cuộc đời của ta.

 

Có người chẳng chỉ vì nhà,

Mà mong tạo dựng điều xa hơn mình.

Muốn đem trí tuệ, công trình,

Để cho cuộc sống thêm phần tốt tươi.

 

Có người khát vọng thành người,

Được công nhận giữa cuộc đời rộng xa.

Muốn cho tên tuổi của ta,

Không chìm trong những tháng ngày lặng thinh.

 

Nhưng danh vọng cũng mong manh,

Nếu đem giá trị của mình đo bằng

Lời khen, ánh mắt thế gian,

Một ngày không được tung hô lại buồn.

 

Có người khao khát quyền luôn,

Muốn mình quyết định, muốn luôn dẫn đường.

Quyền năng nếu biết yêu thương,

Có thể xây dựng một phương tốt lành.

 

Nhưng khi quyền lực quá nhanh,

Không còn giới hạn, dễ thành độc tôn.

Từ mong bảo vệ cộng đồng,

Có khi biến thành muốn không ai bằng.

 

Khát vọng tình nghĩa sâu bằng,

Ai mà chẳng muốn có người hiểu ta.

Một người chia sẻ gần xa,

Một người bên cạnh lúc mà khó khăn.

 

Tình yêu đẹp tựa mùa xuân,

Nhưng đừng biến nó thành phần chiếm riêng.

Yêu nhau cần có niềm tin,

Tôn trọng tự do, giữ gìn cho nhau.

 

Con người còn muốn tìm nhau,

Muốn mình thuộc một mái nhà, cộng đồng.

Muốn nghe một tiếng “chúng