HNI 14-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: CẢM XÚC ĐIỀU KHIỂN HÀNH VI
Yêu thương bắt đầu từ đâu,
Từ trong sâu thẳm nhiệm màu con tim.
Một người ta nhớ, ta tìm,
Một người ta muốn lặng im cạnh đời.
Ghét nhau bởi những chơi vơi,
Bởi từng tổn thương, bởi lời đắng cay.
Nếu không tỉnh thức mỗi ngày,
Hận thù sẽ khiến lòng này khổ đau.
Giận lên chẳng nghĩ trước sau,
Một câu nóng giận làm đau một người.
Cơn giận chỉ thoáng qua thôi,
Nhưng lời đã nói khó đời thu hồi.
Ghen là sợ mất người thôi,
Sợ tình thay đổi, sợ người đổi thay.
Nhưng càng kiểm soát từng ngày,
Càng làm tình cảm hao gầy niềm tin.
Thương người là biết thương mình,
Biết nhìn nỗi khổ, biết tình sẻ chia.
Một bàn tay giúp người kia,
Có khi sưởi ấm những mùa giá băng.
Lòng tham như nước dưới lòng,
Càng khơi càng rộng, càng mong càng đầy.
Có tiền lại muốn nhiều hơn,
Có danh lại muốn tiếng thơm khắp đời.
Khát khao vốn chẳng có tội,
Chính là động lực giúp người tiến xa.
Nhưng khi không biết điểm dừng,
Khát khao biến thành lòng tham vô cùng.
Cảm xúc như gió giữa trời,
Khi êm dịu, lúc chơi vơi bão bùng.
Không ai ngăn được trong lòng,
Nhưng ta có thể chọn dòng mình đi.
Khi yêu, hãy giữ nhu mì,
Khi ghen, hãy biết nghĩ suy trước nào.
Khi giận, hãy biết lặng vào,
Khi tham, hãy hỏi điều nào đủ thôi.
Khi thương, hãy sống đẹp đời,
Khi ghét, đừng để ghét người hại ta.
Làm người đâu phải không sai,
Mà là biết sửa những sai trong mình.
Cảm xúc làm đẹp nhân sinh,
Nhưng cần lý trí giữ mình bình tâm.
Hiểu mình, hiểu những âm thầm,
Ta làm chủ được những tầng cảm xúc.
Yêu, thương, giận, ghét, tham, ghen,
Đều là một phần tạo nên con người.
Nhưng người trưởng thành trên đời,
Là người làm chủ cảm thôi trong lòng.
Đừng cho cảm xúc dẫn đường,
Đừng đem phút chốc đổi thường tương lai.
Giữ tâm tỉnh thức mỗi ngày,
Để cho cảm xúc đẹp