HNI 14-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 10: GHEN TỊ VÀ SO SÁNH

 

Con người sống giữa cuộc đời,

Ai mà chẳng muốn hơn người hôm nay.

Thấy ai thành đạt hơn mình,

Trong lòng đôi lúc chạnh tình hơn thua.

 

Thấy người giàu có dư thừa,

Ta nhìn lại thấy mình chưa đủ đầy.

Thấy người thành công mỗi ngày,

Ta đem cuộc sống của mình so nhau.

 

So mình từ trước đến sau,

So nhà, so cửa, so giàu, so danh.

So tài, so sắc, so thành,

So từng bước nhỏ trên hành trình đời.

 

Có khi chẳng thiếu một người,

Nhưng vì người khác hơn đời mà đau.

Không phải vì thiếu trước sau,

Mà vì muốn được đứng đầu trong tâm.

 

Ghen tị bắt đầu âm thầm,

Từ khi ta thấy người hơn chính mình.

Một niềm khao khát vô hình,

Khiến lòng khó chịu, khiến mình bất an.

 

Nhưng ghen đâu phải hoàn toàn,

Chỉ là tín hiệu trong tâm nhắc mình.

Rằng ta đang thiếu điều gì,

Rằng ta khao khát điều gì từ lâu.

 

Thấy người thành đạt hơn nhau,

Hãy tìm xem họ đã trao điều gì.

Thấy người giỏi giang hơn mình,

Hãy tìm cách học, chớ sinh hận người.

 

Thấy ai hạnh phúc trên đời,

Đừng vì ghen tị mà rời niềm tin.

Mỗi người một cuộc hành trình,

Mỗi người một cảnh, một hình khác nhau.

 

Có người đến trước rất lâu,

Có người đi chậm nhưng sau vững vàng.

Có người sớm gặp hào quang,

Có người âm thầm mới càng trưởng nên.

 

Đừng đem đời mình so lên,

Với người chỉ thấy một miền đẹp thôi.

Mạng đời chỉ chọn nụ cười,

Ít ai khoe những khoảng đời đớn đau.

 

Ta nhìn thành tích người sau,

Nhưng đâu thấy những đêm thâu họ làm.

Thấy người đứng giữa hào quang,

Đâu nhìn được những gian nan phía đời.

 

Nếu ta cứ mãi so người,

Cuộc đời sẽ biến thành nơi đua tranh.

Hôm nay hơn được một người,

Ngày mai lại thấy có người hơn ta.

 

Cứ như thế mãi chạy xa,

Mà không biết đích thật ra nơi nào.

Có tiền lại muốn nhiều hơn,

Có danh lại muốn tiếng thơm khắp đời.

 

Có khi đạt được mọi rồi,

Mà lòng vẫn thấy chơi vơi thiếu thừa.

Bởi ta chẳng hỏi ngày xưa,

Điều mình thật sự muốn vừa là chi.

 

Giá trị đâu phải những gì,

Người đời đem đến để ghi bảng vàng.

Không phải giàu mới vẻ vang,

Không cần nổi tiếng mới mang giá người.

 

Một người sống đẹp giữa đời,

Biết yêu, biết giữ, biết cười sẻ chia.

Một người âm thầm sớm khuya,

Làm bao điều tốt chẳng cần ai hay.

 

Cũng là giá trị tháng ngày,

Dù không đứng nhất, vẫn đầy ý nhân.

Mỗi người có một bản thân,

Một con đường riêng, một phần số riêng.

 

Thay vì so sánh triền miên,

Hãy nhìn chính mình của những ngày qua.

Hôm nay có tiến hơn ta,

Của ngày hôm trước hay là đứng yên?

 

Nếu hôm nay biết học thêm,

Biết yêu thương hơn, biết mềm lòng hơn.

Biết sai và biết sửa hơn,

Đó là thành tựu đáng hơn mọi điều.

 

Đừng vì người khác quá nhiều,

Mà quên chăm sóc những điều trong ta.

Đừng đem giá trị của ta,

Đặt lên chiếc thước của người khác đâu.

 

Ghen tị nếu biết nhìn sâu,

Sẽ thành động lực dẫn nhau tiến cùng.

Thấy người thành đạt thành công,

Ta càng học hỏi, càng mong tiến mình.

 

Thấy người tỏa sáng lung linh,

Ta không cần dập ánh mình mới cao.

Mặt trời đâu phải vì sao,

Mà cần che khuất ánh nào quanh đây.

 

Cuộc đời rộng lớn biết bao,

Không ai cần phải đứng cao một mình.

Người thành công có thể cùng,

Đưa tay nâng đỡ những người phía sau.

 

Khi lòng không còn hơn nhau,

Ta nhìn người khác bằng màu cảm thông.

Thành công của họ đáng mừng,

Thất bại của họ chẳng làm ta vui.

 

Khi ấy lòng được thảnh thơi,

Không còn đố kỵ, không đời so đo.

Ta đi con đường của ta,

Chậm nhưng vững bước, chan hòa niềm tin.

 

Bởi đời đâu phải cuộc thi,

Mà ai cũng phải đứng bìa cao hơn.

Quan trọng là sống tốt hơn,

Tốt hơn chính mình của hôm qua rồi.

 

Nếu từng ghen tị một người,

Hãy nhìn cảm xúc để rồi hiểu ta.

Điều ta mong muốn thật ra,

Có khi chẳng phải thứ mà người đang mang.

 

Hiểu mình, lòng sẽ nhẹ nhàng,

Hiểu người, ta bớt phán quan đời mình.

Không còn so sánh hơn thua,

Ta tìm thấy giá trị vừa trong ta.

 

Và khi chẳng phải chứng minh,

Ta mới thật sự tự tin giữa đời.

Không cần hơn hết mọi người,

Chỉ cần sống đúng với người trong ta.