HNI 15-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 9: LÒNG THAM – KHI NÀO LÀ ĐỦ?

Con người sống giữa cuộc đời,

Ai mà chẳng muốn hơn người hôm qua.

Muốn nhà rộng, muốn tiền xa,

Muốn cho cuộc sống chan hòa ấm no.

Nhu cầu vốn chẳng có gì,

Là điều cần thiết để đi giữa đời.

Có ăn, có mặc, có nơi,

Có thêm một chút cho đời bình an.

Nhưng rồi ham muốn lan tràn,

Có rồi lại muốn nhiều ngàn lần hơn.

Được rồi vẫn thấy chưa hơn,

Càng nhiều càng muốn, càng còn thiếu thôi.

Một căn nhà chẳng đủ rồi,

Lại mong biệt thự giữa đời xa hoa.

Có tiền lại muốn nhiều ra,

Có danh lại muốn người ta tung hô.

Có quyền lại muốn quyền to,

Có người ngưỡng mộ lại cho chưa nhiều.

Lòng tham chẳng biết bao nhiêu,

Bởi trong sâu thẳm còn điều chưa an.

Nhiều khi chẳng phải thiếu tiền,

Mà vì so sánh khiến phiền lòng ta.

Thấy người giàu có hơn ta,

Tự nhiên cảm thấy mình là kẻ thua.

Thấy người thành đạt hơn mình,

Ta đem cuộc sống của mình so nhau.

Mà đâu biết phía sau sau,

Người kia cũng có những đau riêng mình.

Mạng đời càng khiến so mình,

Bao nhiêu hình ảnh lung linh trước màn.

Ta quên phía dưới hào quang,

Mỗi người đều có những trang chưa lành.

Tham tiền, tham lợi, tham danh,

Tham quyền, tham cả tiếng lành thế gian.

Nếu không biết giữ giới hạn,

Một ngày lòng tham hóa thành xiềng gông.

Có người vì một chữ tiền,

Mà quên tình nghĩa, đảo điên gia đình.

Có người vì chút lợi mình,

Mà đem chữ tín đổi thành hư danh.

Có người quyền lực trong tay,

Không còn biết đủ, chẳng hay điểm dừng.

Đến khi mất hết niềm tin,

Mới hay cái giá của mình quá cao.

Lòng tham chẳng chỉ ở đâu,

Nó nằm rất gần, ở sâu lòng mình.

Khi ta luôn muốn hơn người,

Khi ta không thấy những gì đang đầy.

Biết đủ chẳng phải dừng tay,

Chẳng phải từ bỏ những ngày vươn lên.

Biết đủ là biết giới hạn,

Biết điều gì đáng để mình theo đuổi.

Tham vọng giúp bước xa hơn,

Nếu dùng năng lực tạo nên giá trị.

Làm giàu bằng chính điều hay,

Đem thành quả tốt dựng xây cộng đồng.

Muốn giàu đâu có lỗi gì,

Miễn là đừng lấy những gì của ai.

Muốn thành công cũng chẳng sai,

Miễn đừng chà đạp một ai trên đường.

Tiền là công cụ đời thường,

Không nên trở thành ông chủ tâm hồn.

Có tiền mà mất niềm tin,

Có danh mà mất gia đình thì sao?

Một đời tích cóp thật nhiều,

Nhưng không còn biết thương yêu một người.

Một đời chạy mãi không ngơi,

Đến khi ngoảnh lại, tuổi đời đã qua.

Vậy nên hãy hỏi chính ta:

“Điều ta mong muốn thật ra là gì?”

Là cần, hay chỉ muốn chi?

Là vì hạnh phúc, hay vì hơn người?

Nếu mai có được mọi rồi,

Ta còn muốn sống một đời thế nao?

Còn yêu cha mẹ được bao?

Còn dành thời gian cho nhau nữa không?

Đừng để lòng tham trong lòng,

Biến ta thành kẻ chỉ mong lợi mình.

Hãy cho khát vọng một hình,

Có tâm, có trí, có tình, có tâm.

Biết giàu mà vẫn âm thầm,

Biết cho, biết nhận, biết làm điều hay.

Có nhiều nhưng chẳng khoe bày,

Có quyền nhưng biết dang tay giúp người.

Khi ta làm chủ lòng mình,

Tiền không làm chủ, lợi danh không cầm.

Ta giàu mà vẫn bình tâm,

Có nhiều nhưng vẫn giữ phần thiện lương.

Bởi đời chẳng hỏi cuối đường:

“Ngươi đã tích được bao nhiêu của đời?”

Mà còn hỏi giữa cuộc đời:

“Ngươi đã tạo được bao người ấm no?”

Lòng tham nếu biết điều hòa,

Có thể biến thành khát vọng dựng xây.

Nhưng khi vượt khỏi bàn tay,

Nó thành chiếc bẫy kéo ngày càng sâu.

Người khôn không hỏi có bao,

Mà luôn tự hỏi: “Bao nhiêu là vừa?”

Giữa đời biến đổi nắng mưa,

Biết đủ, biết sẻ chia vừa là giàu.