HNI 16-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 11: TÌNH YÊU – SỢI DÂY GẮN KẾT CON NGƯỜI

Con người từ buổi sơ khai,

Đã mang khát vọng tìm ai đồng hành.

Giữa bao rộng lớn trời xanh,

Luôn mong có một bóng hình sẻ chia.

Tình yêu như nắng sớm khuya,

Sưởi lòng nhân thế, xóa đi lạnh lùng.

Làm cho cuộc sống vô cùng,

Có thêm ý nghĩa giữa vùng nhân gian.

Tình yêu chẳng phải chỉ là,

Những lời ngọt ngào thiết tha ban đầu.

Không chỉ ánh mắt tìm nhau,

Hay bao nhung nhớ những màu mộng mơ.

Tình yêu từ thuở trẻ thơ,

Là vòng tay mẹ đợi chờ tháng năm.

Là cha lặng lẽ âm thầm,

Chở che con giữa thăng trầm cuộc đời.

Lớn lên giữa đất giữa trời,

Con người lại muốn một người hiểu ta.

Muốn khi giông bão đi qua,

Có người ở lại để mà sẻ chia.

Tình yêu là những sớm khuya,

Là người lắng nghe mỗi khi yếu lòng.

Là khi thất bại giữa dòng,

Vẫn còn một chỗ để mong quay về.

Có người gặp gỡ rồi đi,

Có người ở lại những khi khó khăn.

Yêu đâu chỉ lúc vui vầy,

Mà khi giông tố vẫn đầy niềm tin.

Tình yêu không phải giữ gìn,

Bằng lời kiểm soát, bằng nhìn nghi ngờ.

Yêu không phải chiếc lồng giam,

Buộc người phải sống theo phần ý ta.

Yêu là tôn trọng người ta,

Cho nhau khoảng thở, cho nhà bình yên.

Hai người vẫn giữ riêng mình,

Nhưng cùng xây dựng nghĩa tình dài lâu.

Tình yêu cần những nhịp cầu,

Là niềm tin nối trước sau vững bền.

Một lời chân thật dịu êm,

Hơn ngàn lời nói không đem thật lòng.

Yêu là cùng bước qua dòng,

Những ngày gian khó, những vòng lo toan.

Cùng nhau dựng một mái nhà,

Cùng lo cuộc sống, cùng là tương lai.

Có khi chẳng nói một lời,

Mà trong ánh mắt sáng ngời yêu thương.

Một bữa cơm nhỏ đời thường,

Cũng mang hơi ấm của tình nghĩa sâu.

Có khi qua những năm dài,

Tóc xanh hóa bạc, tháng ngày đổi thay.

Tình yêu không rực như ngày,

Mà như than đỏ âm thầm tỏa hơi.

Không còn say đắm đầu môi,

Mà thành trách nhiệm giữa đời cùng nhau.

Là khi người yếu, người đau,

Ta còn ở lại trước sau một lòng.

 

Yêu không chỉ nhận về mình,

Mà còn học cách hy sinh chân thành.

Nhưng hy sinh cũng cần lành,

Không vì yêu mà quên mình, tổn thương.

 

Tình yêu chân thật đời thường,

Là cùng nhau giữ con đường thiện lương.

Biết nghe trước lúc nói lời,

Biết nhường trước lúc để đời cách xa.

 

Cha yêu con, mẹ yêu cha,

Bạn bè yêu quý thật thà thủy chung.

Yêu quê hương, yêu cộng đồng,

Yêu người cơ nhỡ giữa vòng nhân gian.

Tình yêu rộng lớn vô vàn,

Không riêng đôi lứa, không ngàn lời hoa.

Là khi ta biết cho ra,

Biết thương, biết hiểu, biết tha thứ người.

 

Con người hạnh phúc trong đời,

Không vì giữ được thật nhiều của cải.

Mà vì có những bàn tay,

Cùng nhau đi hết tháng ngày nhân sinh.

 

Nếu đời chỉ có riêng mình,

Giàu sang cũng khó thấy tình bình yên.

Chính tình yêu đã tạo nên,

Gia đình, bè bạn, cộng thêm cộng đồng.

 

Yêu là sức mạnh vô cùng,

Làm cho nhân thế bớt phần cô đơn.

Giúp người vượt những đau buồn,

Giữ cho cuộc sống đẹp hơn mỗi ngày.

 

Tình yêu chẳng phải điều gì,

Quá xa, quá lớn, quá kỳ diệu đâu.

Đôi khi chỉ một câu chào,

Một lời động viên giữa bao bộn bề.

 

Một người lặng lẽ chở che,

Một người ở lại khi ta yếu lòng.

Đó là hạnh phúc mênh mông,

Đó là ý nghĩa của dòng nhân sinh.

 

Bởi suy cho đến tận cùng,

Con người sống giữa cộng đồng yêu thương.

Có tình, có nghĩa, có lòng,

Cuộc đời mới thật ấm nồng, an vui.

Và khi đi hết cuộc đời,

Điều còn ở lại trong người chẳng xa:

Không phải danh vọng, bạc vàng,

Mà là tình yêu ta đã trao nhau.