HNI 15/8

Bài thơ – Chương 4

THOÁT KHỎI VÒNG LẶP CỦA CUỘC SỐNG CŨ

Ta thức dậy mỗi sáng, vẫn một nhịp quen thuộc,

Đi qua những ngày dài trong vòng lặp vô hình.

Làm những điều hôm qua, rồi ngày mai lại thế,

Mà mong cuộc đời mình sẽ tự nhiên đổi thay.

Ta quen với an toàn, quen những điều đã cũ,

Quen cả những nỗi đau từng lặng lẽ đi cùng.

Ta sợ bước ra ngoài nơi bình yên giả tạo,

Nên đôi khi tự nhốt mình trong chiếc lồng quen.

Ta trách hoàn cảnh, trách cuộc đời nghiệt ngã,

Nhưng quên rằng chính mình cũng có thể đổi thay.

Một suy nghĩ mới có thể mở ra cánh cửa,

Một hành động hôm nay có thể đổi ngày mai.

Đừng để quá khứ quyết định đời phía trước,

Đừng để nỗi sợ ngăn giấc mơ trong lòng.

Nếu muốn cuộc sống bước sang một chương mới,

Trước hết chính con người phải bước khỏi chính mình.

Hãy dám từ bỏ những điều không còn phù hợp,

Dám học điều mới, dám bắt đầu lại từ đầu.

Dám thất bại, dám đứng lên sau vấp ngã,

Dám đi con đường chưa từng có dấu chân mình.

Cuộc sống cũ kết thúc từ một quyết định nhỏ,

Khi ta thôi chờ đợi và bắt đầu hành động.

Từng bước chân hôm nay gieo mầm cho ngày mới,

Từng thay đổi âm thầm sẽ tạo một tương lai.

Thoát khỏi vòng lặp không phải là chạy trốn,

Mà là tỉnh thức để làm chủ cuộc đời mình.

Khi tư duy thay đổi, hành động cũng thay đổi,

Và cuộc sống mới bắt đầu từ chính bên trong.