H I 15-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 13: TÌNH BẠN – NIỀM TIN VÀ SỰ ĐỒNG HÀNH
Bạn bè gặp giữa cuộc đời,
Có khi xa lạ thành người thân quen.
Một câu chia sẻ dịu êm,
Một lần giúp đỡ nối thêm nghĩa tình.
Tình bạn bắt đầu từ mình,
Từ chung sở thích, từ tình sẻ chia.
Có người gặp gỡ sớm khuya,
Có người chỉ thoáng rồi lìa khỏi nhau.
Nhưng trong năm tháng dài lâu,
Niềm tin mới giữ được nhau bền lòng.
Không vì giàu có, thành công,
Mà vì những lúc long đong vẫn còn.
Khi vui bạn đến rất đông,
Khi buồn mới biết ai mong bên mình.
Một câu hỏi nhỏ chân tình,
Đôi khi quý giá hơn nghìn món quà.
Bạn là người dám nói ra,
Khi ta đi lạc, khi ta sai đường.
Không cần những tiếng ngợi ca,
Mà trao sự thật bằng lòng yêu thương.
Bạn không phải kẻ chiều lòng,
Luôn luôn nói đúng những điều ta mong.
Có khi lời nói rất đau,
Nhưng vì muốn tốt nên trao thật lòng.
Tình bạn chẳng phải chỉ cho,
Cũng không phải nhận mà không nghĩ gì.
Cho nhau sức mạnh bước đi,
Khi người yếu đuối, khi mình khó khăn.
Có khi chẳng có bạc vàng,
Chỉ cần một tiếng hỏi han thật lòng.
Bạn bè chẳng ngại long đong,
Cùng nhau vượt những bão giông cuộc đời.
Tình bạn cần sự thẳng ngay,
Giữ lời đã hứa, trọng người đã tin.
Bí mật xin chớ hé nhìn,
Chữ “tin” đã nhận phải gìn giữ thôi.
Đừng vì lợi ích nhất thời,
Mà đem tình nghĩa đổi dời bán mua.
Bạn bè quý nhất chân thành,
Không đem lợi ích để dành tính toan.
Nhưng đời cũng có hợp tan,
Có người đi đến, có người đi xa.
Có người từng rất thiết tha,
Rồi theo năm tháng mỗi nhà một phương.
Đừng buồn khi đã khác đường,
Bởi đời mỗi người một hướng mà đi.
Có người ở lại bên ta,
Có người chỉ đến để dìu một đoạn.
Điều quan trọng nhất trên đời,
Là khi còn bước, còn người bên nhau.
Xin đừng vì chuyện trước sau,
Mà quên trân trọng những màu nghĩa nhân.
Bạn bè cũng giống người thân,
Nhưng cần ranh giới để gần mà không
Làm nhau tổn thương trong lòng,
Tôn trọng khoảng cách mới mong bền dài.
Bạn tốt chẳng phải bạn sai,
Mà là người giúp mình thay đổi mình.
Khi ta yếu đuối, lặng thinh,
Bạn cho nghị lực để mình đứng lên.
Bạn chăm chỉ, ta học thêm,
Bạn sống tử tế, ta đem lòng lành.
Bạn có trí tuệ, tinh anh,
Giúp ta nhìn rộng, trưởng thành mỗi ngày.
Chọn người đồng hành quanh đây,
Cũng là lựa chọn tương lai của mình.
Ở cùng người sống chân tình,
Ta thêm mạnh mẽ, thêm bình an hơn.
Nếu tình bạn có giận hờn,
Hãy cùng đối thoại, đừng hơn thua lời.
Một câu xin lỗi đúng thời,
Có khi cứu được một đời tình thân.
Nếu một ngày phải xa dần,
Xin đừng biến nhớ thành phần oán nhau.
Đã từng đi cạnh một đoạn,
Đã từng chia sẻ biết bao vui buồn.
Tình bạn đâu phải luôn luôn,
Phải đi cùng đến tận cùng tháng năm.
Chỉ cần khi đã đồng hành,
Trao nhau tử tế, chân thành, niềm tin.
Giữa đời rộng lớn muôn hình,
Có người hiểu được tâm mình là may.
Có người chẳng ở cạnh đây,
Nhưng khi cần đến, vẫn đầy nghĩa nhân.
Tình bạn quý bởi chữ “tin”,
Bền nhờ chữ “nghĩa”, đẹp tình “đồng hành”.
Dẫu đời thay đổi rất nhanh,
Xin còn giữ được lòng thành với nhau.
Mai này tóc bạc mái đầu,
Nhìn về năm tháng đã lâu xa rồi,
Điều còn đọng lại trong đời,
Là người từng bước bên tôi những ngày.
Bạn bè chẳng phải đông thay,
Chỉ cần vài người thật đầy yêu thương.
Cùng nhau đi giữa vô thường,
Giữ niềm tin sáng, giữ đường nghĩa nhân.
Bởi trong hành trình nhân sinh,
Có người đồng hành là mình bớt cô đơn.
Tình bạn đẹp nhất trên đời:
Không cần sở hữu, chỉ cần chân thành.